Thứ Năm, 28 tháng 7, 2011

Cô bé bán tăm (hậu Cô bé bán diêm)!

Chiều qua có cô bé bán tăm vào nhà mời mua. Tôi từ chối mua vì bây giờ thật giả lẫn lộn, chẳng biết đằng nào mà lần. Cô đi được một lát thì quay lại nhấn chuông một lần nữa, sự kiên nhẫn này của cô khiến tôi khó chịu và dứt khoát từ chối. Không phải tôi tiếc 10.000đ để mua 3 gói tăm, mà tôi sợ bị kẻ xấu lợi dụng. Thuyết phục không được, cô lủi thủi bỏ đi...
Chợt tôi nghĩ tới chuyện Cô bé bán diêm của Andersen và tôi liên tưởng tới em, nếu em đúng là một người bán tăm thực sự cho một cơ sở nghĩa tình nào đó (em có giới thiệu nhưng tôi không nghe) thì sao nhỉ?
Những người mua đàn đến với tôi, họ đưa cho tôi hàng chục triệu và không ít khi là hàng trăm triệu. Họ tin tôi là người tốt, mặc dù trên đời vẫn có những kẻ xấu và mặc dù họ cũng chẳng thể xác quyết 100% về tư cách của tôi, họ đã tin. Vậy sao chỉ có 10.000đ mà tôi đã không dám tin em? Có chăng một kết thúc tốt đẹp hơn cho câu chuyện Cô bé bán diêm nếu chúng ta dám có nhiều niềm tin hơn nơi cuộc sống?
Mong rằng em sẽ quay trở lại!

Thứ Sáu, 29 tháng 4, 2011

Ta có đúng là người đàng hoàng?

"Tư Mã Thiên theo dõi một nhân vật là cốt tìm cho được cái bản chất của nó. Chính vì thế ông không bao giờ bỏ qua những cảnh thiếu thốn, nhục nhã mà nhân vật đã trải qua, vì ông biết bản chất con người thường lộ ra ở những lúc ấy..."
Trích Sử ký Tư Mã Thiên.
Ngày trước, tôi có thằng đệ tử mà tôi với nó luôn coi nhau như anh em ruột thịt. Nó hiểu tôi còn hơn cả vợ tôi bây giờ, tôi thương nó lắm! Hiềm một nỗi tính khí của nó lèm nhèm, tiểu xảo. Ai có lợi cho nó thì nó khúm núm, xum xoe, còn thì bất luận xơi được của ai cái gì là nó xơi liền, không kể thủ đoạn. Mỗi khi tôi phê bình nó, nó liền lôi xuất thân của nó và tôi ra để so sánh. Nó bảo nếu nó có được một ông bố như là bố tôi, được một gia đình như gia đình tôi, chắc chắn nó sẽ chẳng thua kém gì tôi. Thế thì nói làm chó gì!
Lại nói chuyện đàn đóm muôn thuở, hôm nọ, có hai cô đến mua đàn của tôi, đề nghị với tôi rằng các cô mua cùng một lúc hai chiếc thì phải được giảm giá. Tôi không giảm, vì đó là nguyên tắc của tôi, nếu giảm, tôi thấy thật bất công cho những người khách đã mua đàn của tôi trước đó. Thế rồi hai cô đi, tôi tiếc!
Sau đó vài ngày, hai cô quay lại mua, trong lòng tôi xốn xang cảm giác của kẻ si tình gặp lại người trong mộng: "Em ơi nhớ rằng đây, còn có anh đêm ngày, lòng thương nhớ vơi đầy"! Tôi mừng vì bán được đàn, tôi còn mừng vì đã giữ được nguyên tắc của mình.
Mới hôm qua thôi, có anh dẫn "cô giáo" đến xem đàn tôi. Khi anh và cô ra về, cái máy tính trong đầu tôi nó xui ngay tôi rằng phải xin số điện thoại của "cô" để mà thương lượng cho vụ này, nếu không nguy cơ "bong" khách là tới 99%! Tôi như kẻ mê muội, nghe "nó" ngay tức thì và không khó khăn để số điện thoại của "cô" lọt vào bộ nhớ máy điện thoại của tôi. May thay, đến giờ tôi đã không dùng đến nó. Vì cứ định nhấc máy lên gọi, tôi lại cảm thấy mình bẩn bẩn thế nào, nên thôi. Chắc bây giờ, vị khách đó đã theo chân "cô" đến một miền đất hứa! Thôi kệ, cứ tùy duyên.
Đôi khi, tôi kể những câu chuyện như vậy cho anh em đồng nghiệp với một niềm tự hào âm thầm rằng ta đã đàng hoàng thế đấy. Và rồi bất chợt trong đầu tôi xuất hiện một bộ phim tương tự như bộ phim về thảm họa 2012, trong đó hàng tháng trời ta chẳng bán được cái đàn nào còn vợ ta thì nhìn ta với ánh mắt của một "Gấu mẹ vĩ đại"! Lúc đó, liệu ta có còn giữ được nguyên tắc không nhỉ? Có còn đàng hoàng không nhỉ?
Bạn có biết về nạn đói năm 1945? Tôi chắc bạn biết, vì bạn là người Việt Nam mà. Tôi được nghe rằng, những con người bị đói ngày đó, đã bốc những cái gì có thể tưởng tượng hoặc thậm chí là không thể tưởng tượng để mà cho vào mồm. "Để làm gì em biết không?", ĐỂ SỐNG!
Nghe điều đó, tôi đã rùng mình kinh sợ, và tôi còn kinh sợ hơn khi nhận ra rằng chính những con người tội nghiệp kia, nếu được ở trong hoàn cảnh "đàng hoàng" như đa số chúng ta bây giờ, họ cũng sẽ biết rùng mình khi nghe kể về những việc tương tự và chắc họ cũng tưởng rằng họ là một thứ gì đó ra trò! 
Có vẻ như cái sự "đàng hoàng" mà chúng ta tưởng là bản chất của chúng ta nó chưa thực sự được thử thách. Thật vậy, muốn biết mình có anh hùng không, cần phải sau khi đã bị tra tấn; Muốn biết mình có đàng hoàng không, cần phải đã ở trong một hoàn cảnh khắc nghiệt.
Đêm nọ, một anh bạn nghĩ nhiều về sự đời đến mức giấc ngủ phải bỏ đi với tình nhân nên đã thức khuya để xem phim và hôm sau rất xúc động kể với tôi về một ông bố đã chịu chết cho con mình được sống...Anh ấy hỏi tôi rằng, tôi có làm được thế không? Tôi trả lời: bây giờ thì tôi "nghĩ" mình làm được. Tôi trả lời thế vì tôi biết giữa cái "tưởng" và sự thật khác nhau nhiều lắm, nói chơi thì dễ. Không tin bạn cứ thử nghĩ về một hành vi rất đơn giản (tuy hơi điên một tí) là dơ thẳng hai tay lên trời 10 phút, dễ không? Và bây giờ bạn làm thật đi, nói cho tôi biết cảm giác của bạn nhé.
Thế còn về chuyện đàng hoàng, tôi và bạn có đàng hoàng không nhỉ? Chưa biết được, vì cần phải thử thách. Nhưng hãy cố gắng.

Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2011

P.R

"Bitis nâng niu bàn chân Việt" hay "Dù bạn không cao nhưng người khác vẫn phải ngước nhìn" là những câu quảng cáo mà tôi thích, ấn tượng hơn nữa là những quảng cáo không kèm lời nói, và đó "chỉ có thể là Heineken".
Quảng cáo mà tôi không thích là khi có ông hoàng bà chúa vì không chịu uống một thứ nước mà nhà quảng cáo đang bán nên bị nổi mụn hoặc khô môi... hay chuyện về một đôi vợ chồng rất lạ vì họ luôn mang theo thuốc ho hoặc thuốc bổ thận trong người để khi người còn lại ho hoặc "yếu thận" thì xòe ra tức thì, lạ hơn nữa là vị kia uống xong tươi tỉnh khỏi bệnh liền và rồi hai vị đồng thanh nói ra rả về các thông tin liên quan tới thứ thuốc đó...
Sở dĩ tôi phải mào đầu lòng vòng như thế là vì hôm nay tôi sẽ viết bài để P.R cho chính mình và ý tôi là những quảng cáo đúng đắn thì ta nên hoan nghênh, chứ không phải cứ P.R thì là xấu. Nói tóm lại, tôi mong quý vị ủng hộ cho sự P.R của tôi dưới đây, nếu nó lành mạnh.
Nói đến ý nghĩa của từ P.R tôi cũng lấy làm lạ, vì khi ta nghe nói "a, thằng cha này đang P.R đấy" là khi ta nghĩ một ai đó đang quảng cáo cho bản thân hoặc sản phẩm của họ. P.R theo tôi hiểu là viết tắt của cụm Public Relations, nghĩa là quan hệ công chúng, vậy hiểu nó theo nghĩa quảng cáo cho con người hay cho sản phẩm có đúng không? Các vị chuyên nghiệp về P.R xin đừng cười tôi dốt, vì "có thể tôi ngu nhưng người khác vẫn phải ngước nhìn", bằng chứng là các vị đang đọc bài của tôi.
Trước khi chính thức đi vào bài P.R (ở đây tôi vẫn hiểu P.R theo nghĩa là quảng cáo cho con người hoặc cho sản phẩm), tôi xin dành ít phút nói về việc viết Blog. Ngày đầu tiên lập ra cái Blog này, tôi có kế hoạch viết cho nó khoảng một bài mỗi tuần. Ngay khi viết bài đầu tiên, tôi nhận thấy đó là một kế hoạch quá sa sỉ đối với trình độ văn học của mình, và tôi chuyển sang mỗi tháng viết một bài. Thực hiện được vài tháng thì tôi bế tắc, nếu bạn có ý định chê cười tôi thì trừ khi bạn là nhà văn còn nếu không bạn cứ thử xem. Tất nhiên là có những người làm tốt hơn và tôi xin gửi tới họ sự kính trọng. Đối với tôi, viết một bài ví như là phụ nữ rặn đẻ, vấn đề là khi phụ nữ rặn đẻ thì họ có cái để mà rặn, còn với những tay viết ba lăng nhăng như tôi, nếu không có cái để rặn mà cứ cố thì có thể nó sẽ phun ra cái khác, ai mà biết được!
Tôi nói như vậy không ngoài mong muốn quý vị sẽ đọc bài của tôi với cái độ lượng của người cao cả để rồi dùng lưỡi dao của sự tha thứ mà gọt giũa đi những chỗ rườm rà thì cái văn của tôi may ra mới đủ nhẵn nhụi để chui vào trong lòng quý vị. Xin cảm ơn.
Và vì là P.R nên dĩ nhiên tôi sẽ nói những điều nhằm ca ngợi rằng tôi tốt và sản phẩm của tôi tốt, thế còn tôi là Hiệp và sản phẩm của tôi là đàn Piano. Tuy nhiên, tôi sẽ không nói rằng sản phẩm của tôi có thể giúp quý vị bay được lên trời hoặc hết ho v.v... Tôi sẽ nói vài ý, và nỗ lực bám sát sự thực, luôn là là mặt đất mà thôi.
Trước tiên, tôi P.R rằng tôi là nhà nhập khẩu trực tiếp đàn từ Nhật chứ không phải mua lại của anh nào ở Sài Gòn hay chị nào ở Cầu Giấy cả. Sở dĩ thế là vì đã có một anh bán đàn ở Sài Gòn nói với một chị (sẽ) mua đàn ở Đà Nẵng rằng Pianonet (thương hiệu của tôi đấy) không nhập đàn ở Nhật mà là mua từ Sài Gòn về. Quả đá này khiến gót hồng của chị Đà Nẵng hơi phiêu du một tí! Ngoài ra lại có một chị ở Cầu Giấy mà quả thực đến nay với tôi vẫn là một "người đàn bà xa lạ" mà lại một mực khẳng định với cô khách hàng của tôi rằng tôi mua đàn của chị ý về để bán lại. Thực là cạnh tranh thiếu lành mạnh quá.
Thật ra những quả đá này không nặng ký và có vẻ hơi coi thường khách hàng, những người có khả năng phân biệt và luôn đánh giá thấp tính gièm pha. Hơn nữa, tôi có đủ năng lực, giấy tờ và các cơ sở khác để chứng minh rằng hàng hóa của tôi nhập từ Nhật, còn ngược lại các vị kia chắc chắn sẽ không có bất cứ một thứ gì để chứng minh cho điều họ nói. Vả lại, niềm tin của khách hàng không chỉ đến từ việc bạn có là nhà nhập khẩu hay không, bạn còn phải cố gắng làm việc tốt và cạnh tranh lành mạnh, khách hàng sẽ tự cảm nhận được, bạn thân mến ạ.
Phần tiếp theo sẽ dành để ca ngợi về một con người đầy trách nhiệm và hết lòng tận tụy với công việc, người đó tất quý vị không khó để đoán được, chính là tôi. Và để mọi người không nghĩ mình nói suông, dưới đây là vài ví dụ để minh chứng:
- Do lượng người mua là không ổn định đến mức có thể lên được kế hoạch tiêu thụ nên đã xuất hiện những khoảng gián đoạn giữa hai đợt hàng nhập (có khi lên đến hàng tháng), những lúc đó tôi không có hàng và tôi chờ hàng về chứ không đi mua hàng ở đây về bán.
- Mỗi một cây đàn của tôi (tôi luôn nghĩ mỗi một cây đàn là của tôi kể cả khi tôi đã bán nó cho khách hàng) đều do chính tôi lựa chọn nhập khẩu, do tôi căn chỉnh và do tôi bảo hành.
Xét về lợi ích kinh tế, cách làm trên không phải là thông minh, đồng vốn của tôi sẽ không được quay vòng liên tục, tôi mất đi nhiều cơ hội bán hàng và ngay cả khi có thể bán được nhiều hàng cùng một lúc thì tôi cũng không đáp ứng được vì chỉ có một mình. Thế thì vì sao tôi phải làm vậy?
"Kim chỉ phải có đầu, con voi phải có vòi" và đây là giải thích của tôi:
- Trong thời gian gián đoạn giữa hai đợt hàng nhập, nếu mua hàng ở đây để bán tôi sẽ không kiểm soát được chất lượng hàng, và vì chỉ có một mình nên tôi cũng cần khoảng thời gian này để chăm sóc, bảo dưỡng đàn đã bán cho khách hàng của mình.
- Thuê thêm người làm (tôi đã từng) nếu không kiểm tra lại toàn bộ công đoạn thì rất rủi ro, nếu kiểm tra thì còn vất vả hơn tự mình làm.
- Cuối cùng và rốt ráo là tôi rất yêu cây đàn. Khi bạn yêu cái gì, bạn muốn chính tay bạn chăm sóc cho nó.
"Ồ, thằng cha này P.R ghê quá nhỉ", ai đó sẽ nói vậy. Không sao, mục tiêu đã rất rõ ràng từ đầu, và ít nhất bài viết đã thành công ở khía cạnh không bị lạc đề.
Phần mở bài tôi đã quảng cáo không công cho Bitis, bia Sài Gòn và Heineken. Phần kết thúc sẽ là quảng cáo cho Piano của tôi:
Piano là tốt nhất cho sự phát triển của trẻ nhỏ, Piano không phải là thuốc và không thể thay thế thuốc, Piano có thể dùng cho phụ nữ có thai và cho con bú nhưng không dùng cho trẻ em dưới 5 tuổi. Đọc kỹ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng.

Lời tác giả: sau khi viết xong đọc lại thấy hơi vớ vẩn, nhưng chẳng lẽ mấy tháng không viết bài nào? Thôi, cứ coi như giải trí nhé!