Chủ Nhật, ngày 12 tháng 10 năm 2014

Quyền được Mưu cầu hạnh phúc và Nguyên tắc Cho - Nhận

Tuyên ngôn độc lập của Hoa Kỳ là văn bản chính trị tuyên bố ly khai khỏi Vương quốc Anh của 13 bang thuộc địa Bắc Mỹ. Tuyên ngôn được đọc ngày 4/7/1776, nội dung chính của bản tuyên ngôn dựa trên tư tưởng John Locke, một triết gia người Anh. Theo ông, con người có ba quyền cơ bản không thể bị tước đoạt là quyền được sống, được tự do và được sở hữu. Quyền sở hữu được Tổng thống Mỹ Thomas Jefferson đề cập tới trong bản tuyên ngôn là "quyền được mưu cầu hạnh phúc".
Bản Tuyên ngôn đã truyền cảm hứng cho nhiều bài phát biểu nổi tiếng khác như của nhà hoạt động nhân quyền Martin Luther King Jr. và Tổng thống Abraham Lincoln cũng như bản Tuyên ngôn độc lập của một số nước như Việt Nam, Zimbabwe…
Câu trích dẫn nổi tiếng của bản tuyên ngôn là "Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc".
Xin chào quý vị và các bạn, “lời chào cao hơn mâm cỗ” có nghĩa ta cần chào trước rồi mới chén, ấy thế mà tôi đã có một vài trích dẫn trước khi chào quý vị. Xin được nhận là thất lễ và kính chào quý vị một lần nữa để thay cho lời xin lỗi. Trước khi vào nội dung chính, có một giải thích ngắn nhưng cần thiết rằng trong bài người viết sẽ dùng đại từ nhân xưng ở ngôi thứ nhất số ít là "tôi" để chỉ mình và đại từ nhân xưng ở ngôi thứ hai là "bạn" để chỉ người đọc. Điều này không có nghĩa người đọc là bạn hay cùng lứa với người viết và hoàn toàn không có ý bất kính với người lớn tuổi.
Tôi không phải người quan tâm đến chính trị. Việc tôi đưa ra trích dẫn trên là bởi câu này tồn tại đã hơn 200 năm, được sử dụng trong các bài phát biểu của một số nhà hoạt động nhân quyền hoặc trong tuyên ngôn độc lập của vài quốc gia mà chẳng ai chỉnh gì. Điều đó ít nhiều chứng tỏ nó đã chuẩn, chỉnh là sẽ hỏng. Đồng ý thế nhé? Thế thì về cơ bản tôi và bạn là con người, thế thì tôi và bạn được quyền MƯU CẦU HẠNH PHÚC (MCHP).
Và để hạnh phúc thì việc đầu tiên bao giờ chả thế, đó là “tiền đâu”? Ngày xửa ngày xưa khi chưa và kể cả lúc mới lấy vợ, tôi không nghĩ thế đâu, thề đấy. Tôi có niềm tin sắt đá vào tình yêu, sự cảm thông tha thứ, một thế giới không cần tiền bạc v.v… Ngoài ra xin bật mí thêm là hồi bé tí tôi còn có suy nghĩ là các chú công an thì không lấy vợ, họ thiêng liêng như thể những vị thánh. Mà chả hiểu sao thằng trẻ ranh thế mà lại cho rằng sự lấy vợ thì phải khiến cho người ta mất đi sự thiêng liêng?
Bây giờ thỉnh thoảng đi đường có lơ đãng mà bị các chú (giờ là chú em) công an xử lý thì tôi đã đủ nhận thức rằng họ có quyền được MƯU CẦU HẠNH PHÚC và luôn cảm thông với công việc của họ đồng thời sẵn sàng cho việc nộp phạt. Tuy vậy mấy lần đó họ đều chỉ nhắc nhở và bỏ qua cho tôi đi, điều đấy cũng mang một ý nghĩa nữa rằng không phải bao giờ MCHP cũng là TIỀN.
Ấy thế nhưng ta đừng vội bay bổng, đồng ý là MƯU CẦU HẠNH PHÚC không phải lúc nào cũng là TIỀN nhưng chúng ta không thể HẠNH PHÚC nếu không có TIỀN. OK?
Giờ trở lại chuyện MƯU CẦU HẠNH PHÚC của tôi.
Bỏ qua cái thời trẻ trâu với những vụng dại, ngô nghê, hồn nhiên, lầm lỗi…Tôi đi luôn vào thời điểm mà vợ tôi “từ giã thơ ngây em đi lấy chồng”, tất nhiên chồng là tôi với những niềm tin sắt đá về tình yêu và một thế giới không cần tiền bạc như đã nói trên. Chỉ trong năm đầu tiên của hôn nhân, không gian huyền ảo của một ái tình lãng mạn sớm bị rung chuyển bởi những nhát búa mang tên “Thực tế”. Những nhát búa này đã hàng ngày đều đặn như giã bánh dầy, nó làm mềm nhũn cả sắt đá của niềm tin tôi. Sự lãng mạn trong tôi phải nói là nó đã thất vọng vì những ứng xử của vợ tôi lắm, phen này chắc tôi phải bỏ vợ. Thế rồi tôi mang nỗi niềm đó đi tâm sự với mấy ông bạn đã có nhiều năm kinh nghiệm trong hôn nhân. Kết quả mấy ông "bác sĩ Thanh Tâm" đó đã khám và phán rằng vợ tôi hoàn toàn bình thường, có nghĩa là giống hệt vợ các ông ấy, có nghĩa là nền tảng đầu tiên của gia đình nhất thiết phải là tiền đâu.
Đấy, các cụ bảo giầu vì bạn sang vì vợ cấm có sai, ngày đấy mà lỡ dại bỏ vợ thì bây giờ có mà tiếc hùi hụi.
Vậy là sau khi đã nhận thức được rằng Công an không phải là Thánh còn Vợ thì không phải là lọ kẹo lạc tôi bắt đầu có một sự MƯU CẦU HẠNH PHÚC đúng đắn, đó là kiếm tiền. Lại bỏ qua một số giai đoạn đầu của sự nghiệp, tôi nói luôn vào nghề Piano hiện nay.
Tìm đến được công việc này với tôi là tìm được một may mắn lớn trong cuộc đời. Kinh nghiệm sống cho tôi một bài học rằng may mắn là một thứ gì đó luôn ẩn dấu. Tất nhiên những người đi tìm không phải bao giờ và ai cũng có thể tìm thấy vật muốn tìm, nhưng vật muốn tìm thì chắc chắn chỉ được tìm thấy bởi những người đã luôn cố gắng đi tìm. Nói cách khác may mắn không bao giờ đến với những ai chẳng bao giờ chịu đi tìm nó. Giờ thì công việc này mang lại cho tôi hai niềm hạnh phúc, hạnh phúc thứ hai là do tôi có được đam mê trong công việc đến mức vợ tôi đùa rằng Piano là vợ lẽ của tôi, thế còn vị trí đầu tiên vẫn thuộc về đồng chí tiền đâu. Không có hạnh phúc đầu tiên này thì xin lỗi những nhà lãng mạn học (nếu có) nhé, bói đâu ra hạnh phúc thứ hai.
Nhiều năm trong nghề, quả thực đã có không ít khách hàng khiến tôi cảm thấy ái ngại. Họ dành cho tôi sự trân trọng đến mức tôi cảm thấy việc bán hàng và lấy tiền lãi của họ (là một việc hết sức bình thường) lại như là một việc gì đó có lỗi. Có lần tôi đã tâm sự với một trong số những khách hàng về việc đó, và hỏi thẳng theo chú tôi lãi được bao nhiêu tiền từ cây đàn của chú? Chú bảo “em chỉ đoán thôi nhé, chắc là được khoảng x triệu đồng”, chú đoán suýt soát đúng. Tôi hỏi có xứng đáng không chú? Chú bảo : “cá nhân em thấy hoàn toàn hài lòng”. Tôi gặng thêm: “lãi thế có nhiều quá không chú”? “Nhiều gì, một tháng anh bán được x cây đàn, nhân lên với x triệu đồng, so với mặt bằng chung của xã hội thì đã là gì mà nhiều, nhưng mà anh phải làm cho nó xứng đáng, và em thấy xứng đáng” – Chú đáp.
Thế có nghĩa là trong việc mua bán cây đàn đó, tôi với chú cùng MƯU CẦU HẠNH PHÚC. MCHP của chú là mua được cây đàn tốt cùng với những tư vấn khách quan, trung thực của người bán hàng. Còn MCHP của tôi là kiếm được một số tiền và qua việc bán cây đàn thì tôi có được công việc làm mà mình yêu thích. Tôi đem lại cho chú cái chú cần và nhận của chú thứ tôi muốn, thế là OK.
Xin được mạn đàm một chút về nguyên tắc CHO – NHẬN. Ở đời chẳng ai cho không ai cái gì, tất nhiên không kể đến việc cha mẹ cho con cái hay là miếng pho mát ở trong cái bẫy chuột. Thế có nghĩa là khi anh muốn NHẬN của ai một cái gì thì anh phải CHO họ một cái gì đó tương tự. Nguyên tắc của tôi là cố gắng đáp ứng (CHO) khách hàng ở mức cao nhất những mong muốn hợp lý của họ về sản phẩm mà họ mua của tôi, nó phải tương xứng với số tiền mình đã (sẽ) NHẬN từ họ. Và đó cũng là lý do mà tôi phải tính toán thật kỹ trước khi đưa ra giá bán sao cho việc CHO – NHẬN phải thật là tương xứng.
Sự CHO – NHẬN trong mua bán hàng hóa ở mỗi nơi là có khác nhau. Chính sự khác nhau này tạo thành văn hóa. Cụ thể là khi khách hàng muốn mua một mặt hàng gì đó thật rẻ (CHO thật ít) và yêu cầu nó phải tốt, đẹp, ngon (NHẬN thật nhiều) thì sự CHO – NHẬN lúc này là mất cân xứng và người bán sẽ phải làm cho nó trở thành cân xứng bằng nhiều phương pháp từ tích cực cho đến tiêu cực như sản xuất bằng nguyên vật liệu kém phẩm chất, cắt giảm quy trình, rút ruột, cân điêu v.v…và văn hóa mua bán chụp giật, thiếu niềm tin, thậm chí là mất hết cả đạo đức, nhân tính dần dần được hình thành ở những nơi mà số lượng khách hàng có những ý muốn như đã nói trên chiếm phần đa.
Tôi vẫn nói với khách hàng của mình và chính bản thân mình, rằng tôi là người kinh doanh, không phải con buôn. Khác nhau chỗ nào? Con buôn thì chỉ cần lợi nhuận, mặt hàng này đang chạy, nhanh nhanh buôn về nhiều, gặp gà thì chém thật lực, mềm nắn rắn buông, miễn trôi hàng, quay vòng vốn nhanh, mắt la mày liếm, ăn nói linh hoạt, cơ động biến hóa. Kinh doanh thì cần chiến lược dài lâu, xây dựng thương hiệu, có giá trị cốt lõi, trọng uy tín, coi lợi ích của người tiêu dùng gắn liền với lợi ích của doanh nghiệp, tạo ra công ăn việc làm cho xã hội… Vì thế điều tôi muốn không bao giờ chỉ đơn thuần là làm thế nào để bán được cây đàn mà làm sao để cái tên Pianonet được ở trong lòng khách hàng với niềm tin yêu. Và niềm tin yêu này làm sao đủ lớn để các thế hệ con cháu tôi còn được thừa hưởng và phải tiếp tục vun đắp.
Cũng phải nói thật là đôi khi tôi cũng lung lay khi có ai đó trả giá, bớt cho em x triệu nhé? Nếu là con buôn, điều đó thật đơn giản, tôi chỉ cần điều chế cái CHO mà mình đang nắm trong tay để nó tương xứng với cái NHẬN (Giá bán – x triệu mặc cả) là xong. May mà cho đến nay tôi vẫn chưa phải là con buôn. Biết rằng mặc cả đã là thói quen mua bán của nhiều người Việt Nam, nhưng hãy nghe tôi nhé, người bán không bớt gì cho bạn đâu, họ sẽ ĐIỀU CHẾ bằng mọi cách để sản phẩm, dịch vụ của họ tương xứng với những gì họ NHẬN được từ bạn.
Và bạn đừng quên rằng, ở trong bất cứ thương vụ nào, khi người mua và người bán biết cân bằng quyền lợi của nhau (sự CHO – NHẬN tương xứng), khi đó các bạn là đối tác. Ngược lại các bạn sẽ là đối thủ. Khi các bạn là đối tác, các bạn được hưởng lợi từ nhau, còn khi các bạn là đối thủ, các bạn sẽ lừa miếng để hạ gục nhau, đáng tiếc là trên võ đài buôn bán thì thế thua luôn ở phía khách hàng.
Một xã hội với nhiều đối thủ hơn là đối tác thì hệ lụy của nó đương nhiên là thực phẩm độc hại; văn hóa suy đồi; sản phẩm hàng hóa kém chất lượng; con người ngày càng thực dụng, láu cá; số người tốt cũng phải khép mình giữ lấy an toàn bản thân, dần thành vô cảm. Quả là bức tranh tối mầu.
Nhân ngày Doanh nhân Việt Nam, xin chúc các Doanh nghiệp có được sự ổn định và phát triển tốt. Cơ sở để chúng ta tồn tại là dựa trên các giao dịch mua bán, hôm nay chúng ta là người mua thì ngày mai chúng ta lại là người bán. Vì vậy xin hãy tôn trọng nguyên tắc CHO - NHẬN để dù ở cương vị nào chúng ta cũng sẽ được hưởng lợi từ nhau, cùng nhau lớn mạnh.


Vũ Hiệp

Thứ Bảy, ngày 27 tháng 7 năm 2013

Ngẫm!

Vội!
****** - Thích Tánh Tuệ -

Vội đến, vội đi, vội nhạt nhòa
Vội vàng sum họp vội chia xa.
Vội ăn, vội nói rồi vội thở
Vội hưởng thụ mau để vội già.

Vội sinh, vội tử, vội một đời
Vội cười, vội khóc vội buông lơi.
Vội thương, vội ghét, nhìn nhau lạ!
Vội vã tìm nhau, vội rã, rời...

Vội bao nhiêu kiếp rồi vẫn vội
Đuổi theo hạnh phúc cuối trời xa.
Ngoài hiên đâu thấy hoa hồng nở
Vội ngày, vội tháng, vội năm qua.

Cứ thế nghìn thu đời vẫn vội
Mặt mũi ngày xưa không nhớ ra.
'' Đáy nước tìm trăng'' mà vẫn lội
Vội tỉnh, vội mê, vội gật gà...

Vội quên, vội nhớ vội đi, về
Bên ni, bên nớ mãi xa ghê!
Có ai nẻo Giác bàn chân vội ?
'' Hỏa trạch '' bước ra, dứt não nề...


Thứ Hai, ngày 16 tháng 4 năm 2012

Thơ tặng sinh nhật vợ!

Đừng hỏi vì sao ta ngẩn ngơ,
Đơn giản hôm nay sinh nhật Vơ (Vợ),
Mua quà vừa khó vừa tốn kém,
Chi bằng làm bố mấy câu thơ.

Năm nay vợ 40 rồi à,
Thế là còn trẻ hay đã già?
40 còn trẻ thì hơi lạ,
Đã già sao vẫn đắm lòng ta?

Con cám ơn Me (mẹ vợ) đã cho đời,
3 bông hoa đẹp tặng 3 người,
Trong đó phần con bông đẹp nhất,
"Cúc" cung tận tụy chẳng chây lười.

Em, vợ của tôi một loài hoa,
Mang đến cho tôi cả Mít, Na,
Một vườn cây trái phong phú thế,
Chợ nổi Cái Răng chắc bằng ta?

Thế nên ta:
Quanh năm vất vả Pi a nô,
Chẳng rượu, chẳng bia, chẳng cặp bồ,
Bạn bè nó chửi: Sao ngu thế?
Mình biết riêng mình: sướng hay khô (khổ).

Người dẫu khôn ngoan chẳng bằng Trời,
Cuộc đời hạnh phúc, ấy may thôi,
Anh có được em, Na và Mít,
Biết nói gì hơn : Cảm ơn đời!


Chết thật, mấy bác trong hội thơ mà không hối lộ em, em nhảy vào hội là hội tan liền :)

Thứ Tư, ngày 11 tháng 4 năm 2012

Cho mình hay cho con.

Một bạn tên Linh có gửi cho tôi một bức thư với tiêu đề “Vì mình hay vì con”, nội dung như sau:
Hôm nay, vô tình "lang thang" trên mạng được đọc nhũng bài viết của anh làm tôi suy nghĩ rất nhiều. Đọc bài " Ước mơ của Pianonet" của anh tôi thấy mình như được sẻ chia và có điều gì đấy như giúp tôi bỏ được suy nghĩ mình đang " học đòi", đang " trưởng giả học làm sang" khi mỗi lần mơ đến chiếc đàn piano. Nói thật với anh, gia đình tôi cũng không khá giả gì, bố mẹ là bộ đội nên tôi cũng chẳng có gì đặc biệt về nhạc thậm chí nốt nhạc tôi còn không biết. Thế nhưng không hiểu sao tôi lại luôn mơ ước có một cây piano đến vậy. Và giờ khi đã có những đứa con tôi cũng thật sự mong có cảm giác giống anh chia sẻ là được nghe tiếng đàn piano từ những đứa con thân yêu của tôi. Nhưng các con tôi cũng không có năng khiếu âm nhac, chúng cũng không mơ ước về chiếc Piano như tôi vậy nên nhiều khi nghĩ: tôi có thể tiết kiệm để dành dụm mua một chiếc đàn Piano cho các con tôi nhưng liệu như thế có thực tế không? Có phải đấy là vì con hay vì sở thích của chính mình? Hay có phải là tôi đang "học đòi" không? (vì thực tế hiện nay xã hội hình như ai cũng muốn mình trở thành cao quý, sang trọng bằng cách mua sắm những thứ thật cao sang, tự bản thân mình tôi biết lý do tôi muốn chiếc đàn piano vì tôi yêu thích nó thế thôi). Anh có thể tư vấn giúp tôi được không? Làm thế nào để chiếc đàn Piano tôi muốn mua và muốn có sẽ thật sự Sống trong ngôi nhà của tôi chứ không phải là một vật vô tri chỉ để trang trí mà thôi. Cám ơn anh đã đọc. Chúc anh luôn thành công, thành đạt với công việc mà anh luôn hết lòng và có Tâm với nó.
Linh thân mến, lẽ ra thư từ ta có thể trao đổi riêng với nhau, nhưng vì vấn đề em nêu có thể không chỉ là của riêng em nên anh đã đề nghị chia sẻ nó với những người đồng cảm và anh rất vui khi nhận được sự đồng ý của em đồng thời với việc ở thư sau em đã gọi anh là anh và xưng là em, khiến chúng ta bớt đi một khoảng cách!
Cách đây chừng chục năm, khi con anh bắt đầu học đàn, nó cũng chẳng tỏ ra có năng khiếu hay ham thích gì. Nhưng vợ chồng anh nhất quán rằng việc cho con học một nghệ thuật là yếu tố cần thiết để con phát triển cân bằng trong cuộc sống, đặc biệt là trong một xã hội mà xu hướng đạo đức có vẻ đi xuống và sự vô cảm thì buồn thay lại đang đi lên.
Ngày đó, hoàn cảnh của vợ chồng anh nói riêng và xã hội nói chung đều chưa được thuận lợi (về mặt kinh tế) như bây giờ. Để mua được cây đàn Piano vào lúc đó là một việc rất trọng, quyết định của anh được đưa ra chắc phải khó khăn hơn nhiều so với em bây giờ. May mắn là cho đến nay anh biết mình đã quyết định đúng. Đó mới chỉ là việc mua đàn. Tiếp đó là một giai đoạn khó khăn hơn: học đàn.
Xác định được rằng hầu hết trẻ nhỏ là không tự ham muốn và phải do người lớn (bố, mẹ, thầy, cô) kèm cặp, định hướng, khuyến khích..., trước khi cho con học đàn, anh quyết định bái sư học đạo, “sư” là chị của vợ anh, giảng viên của Học viện Âm nhạc quốc gia. Anh đã miệt mài trong hai năm để có được những kiến thức và lối chơi cơ bản. Từ đó, trong suốt 3 năm kế tiếp, dù công việc bận bịu, hầu như ngày nào anh cũng ngồi bên cạnh cháu, nhiều thì 45 phút, ít thì 30 phút. Anh đã rèn được cho cháu coi việc chơi (tập) đàn thành một cái nếp, như là chúng cần phải ăn, hoặc đánh răng hàng ngày. Mặt khác, mỗi khi cháu hoàn thành một bài mới, việc bố lắng nghe, đánh giá khiến cháu rất hào hứng.
Linh ạ, khó khăn ban đầu của những đứa trẻ là như nhau, những đứa có năng khiếu sẽ dễ dàng hơn để thành tài, những đứa ít năng khiếu hoặc không có năng khiếu nhưng chịu khó rèn luyện vẫn có thể trở thành một nhạc công chuyên nghiệp. Vì vậy, rèn luyện là yếu tố quan trọng mang tính quyết định. Huống hồ, đa số chúng ta đều chưa hoặc không có ý định để con theo chuyên nghiệp thì không có lý do gì khiến em phải lo lắng cho khả năng của các con em trong việc học đàn.
Tuy nhiên, 3 năm đầu là giai đoạn khó khăn và cần phải vượt qua của người học đàn, mặc dù một số trẻ ban đầu tỏ ra hào hứng, nhưng đa số cũng chỉ được một thời gian ngắn. Việc “học” mỗi ngày một khó hơn và nếu như không có hoặc ít “hành” thì trẻ dễ rơi vào tình trạng chỉ đánh đi đánh lại mấy bài dễ mà nó đã tập được.
Hiện nay bố mẹ thường cho các con học 1 hoặc 2 buổi mỗi tuần, đó là một lịch học chuẩn mực, chớ nên hơn (đối với người không chuyên). Nhưng việc “hành” chiếm tới 5 hoặc 6 buổi mỗi tuần (~80%) thì lại không nhiều người theo dõi. Vì vậy, nếu bố mẹ không tham gia cùng con cái, việc “hành” sẽ chểnh mảng, hệ quả tất yếu là đứa trẻ sẽ chán và bỏ học.
Trở lại câu chuyện của bố con anh, bây giờ thì ku cậu đã đam mê rồi, anh ít phải lo nó có thể ngồi ngoài vỉa hè uống Cocacola và chém gió cùng bạn bè. Sự thưởng thức của nó đã vi tế hơn, nó thường xin bố lên Internet để tải những bản nhạc của Chopin, Beethoven... về để chơi trên Piano. Ngoài việc học hành, nó giải trí bằng cách chơi Piano, nghe nhạc giao hưởng và thỉnh thoảng xem Tam Quốc cùng bố...
Như thế, chỉ cần em cố gắng tham gia “hành” cùng con đều đặn, để tạo thành cái nếp cho cháu. Bên cạnh đó em hãy lắng nghe những bản nhạc để cảm nhận sự khác biệt từ lúc cháu bắt đầu tập cho đến khi hoàn thành. Được vậy, anh chắc rằng mẹ con em sẽ có một tương lai lâu dài với cây đàn Piano và đó nếu chẳng phải là sự “Sống” của cây đàn thì còn có thể là điều gì khác được nữa?!
Một khi cây đàn Piano đã “Sống” trong nhà mình, tự nhiên câu hỏi “Cho mình hay cho con?”  của em đã được giải đáp.
Và nếu anh là em, một khi anh cố gắng để vươn tới và đạt được những mục đích tốt đẹp thì anh luôn tin tưởng rằng sẽ không ai coi anh như kẻ “học đòi làm sang”. Dẫu có, anh vẫn sẽ làm điều cần thiết.
“Tự Mình biết riêng Mình và Ta biết riêng Ta”
Chúc tình yêu với cây đàn của em còn mãi, chúc mẹ con và gia đình em luôn hạnh phúc!

Vô thường.


Nói đến Ghi ta vô thường sẽ có nhiều người biết, nhưng hỏi vì sao gọi thế thì không phải ai cũng biết. Tôi cũng không trả lời được nhưng tôi có thể hiểu ít nhiều ý nghĩa của sự “vô thường”. Dưới đây, tôi sẽ giải thích một cách trần tục nhất (theo cách hiểu của tôi):
Một chiều hôm nọ, tôi ngồi chỉnh đàn trong nhà, ngoài ngõ làn gió chuyển mùa mơn man những sợi dây điện lòng thòng mà đã lâu rồi (kể từ khi hạ ngầm cáp điện) sở điện không thấy đến tháo gỡ. Không gian vừa lãng mạn vừa hết sức thiết thực. Bỗng đâu, giữa làn gió và những sợi dây điện xuất hiện một nữ nhi, vận y phục đen, thướt tha đi qua. Đáng nói là y phục của nàng vô cùng ngắn gọn, khoe làn da trắng muốt và chân dài miên man, không khỏi khiến cỗ lòng tội lỗi của tôi xao xuyến.
Đang ngây ngất bởi cảm giác dễ chịu đó, thì từ phía ngược lại bất thần xuất hiện một lão nương tuổi chừng thất thập, vận khăn mỏ quạ ở trên đầu. Lão nương tuy tuổi tác đã cao nhưng thân thủ còn vô cùng lanh lợi. Mặc dù vậy, làn da nhăn nheo và gánh nặng thời gian chẳng những chỉ đè tấm lưng bà còng xuống mà còn khiến đôi chân mảnh mai ngày nào phải khoành ra hai bên để thành một cái hình ê líp.
Ngay lập tức, tôi trở lại tư thế làm việc trang nghiêm, lưng thẳng và mắt nhìn vào đối tượng làm việc, đó là tư thế mà vợ tôi hài lòng nhất. Không phải vì lúc đó vợ tôi đột ngột xuất hiện mà vì tôi nghiệm ra rằng nữ nhi kia và lão nương đó chẳng qua là quá khứ và tương lai của nhau mà thôi.
ĐÓ LÀ VÔ THƯỜNG VẬY.

Bản tin chiều của Pianonet.

Trong Container đàn về từ Osaka cuối tháng 2-2012 có một sự nhầm lẫn, 3 cây đàn bị sai số serial so với số serial được đăng ký trên Certificate of Origin (C/O).
Đây là sự cố xảy ra lần đầu tiên, đối tác Nhật đã nhận lỗi về sai sót này và hứa rút kinh nghiệm sâu sắc. Sự việc này đã được đính chính và thể hiện công khai trên Certificate of Quality (C/Q), bản thân tôi luôn thông báo trước tới những khách hàng có quan tâm hoặc liên quan đến một trong số ba cây đàn đó.
Điều đáng nói là trong số đó có một cây được khách hàng đặt trước khoảng một tháng. Khi hàng về, tôi đã thông báo sự việc cho anh ấy và nói rằng anh ấy có thể tiếp tục mua hoặc hủy việc đặt hàng. Khi anh ấy quyết định hủy, tôi đã trả lại tiền đặt và giữa chúng tôi là một không khí tuy không vui nhưng rất hợp tác, thoải mái và lịch sự.
Thiết tưởng sự việc cũng không có gì nghiêm trọng và hai trong số ba cây đàn nói trên hiện nay cũng đã được bán, khách hàng hoàn toàn thông cảm vì tình huống là do khách quan đưa lại và không liên quan đến chất lượng sản phẩm.
Hôm nay, tình cờ đọc trên một diễn đàn, tôi thấy bình luận của anh ấy về sự việc này. Xin đưa lên đây nguyên văn cả bài viết của anh ấy và bài trả lời của tôi, xem như Bản tin chiều của Pianonet.

Bài của anh ấy:
“Thưa cụ em cũng đã từng đặt mua 1 cây Yamaha của cụ Hiệp (pianonet.vn) và cực kỳ thất vọng, đàn chọn trên list rồi, deposit rồi, đến hôm đàn về đến xem thì cụ Hiệp nói là cây đàn em đặt bên nhà cung cấp họ ... chuyển nhầm nên số serial của cây đàn không đúng như em đã chọn trên list. Em rất bực vì nghĩ người Nhật hiếm khi nhầm như vậy, mà nếu có sự nhầm lẫn thì cụ Hiệp nên báo trước cho em thì hay hơn. Ngay sau đó em đã lấy lại tiền cọc về không mua cây khác ở đó nữa.
Em chuyển sang mua của cụ Linh cũng một phần do cụ ấy là Ofer, một phần cụ ấy mua bán cũng xởi lởi thoải mái nhiệt tình (thiếu tiền thì cụ ấy cho nợ 1 vài tháng cũng được). Còn chất lượng đàn 2nd của Japan thì nói thật với các cụ, mình hãy xác định là như đi mua cái xe máy hàng bãi của Nhật đi (kiểu xe cúp 81 kim vàng giọt lệ hồi trước ấy): trúng phải con ngon thì dùng cực bền, và hình thức kiểu gì chẳng phải tút tát lại.
Em cũng đã dòm vài chục cây đàn vừa dỡ ra khỏi container ở nhà cụ Hiệp pianonet: tất cả đều không bóng bẩy như các cụ nhìn thấy người ta bày bán ở showroom đâu. Trong ruột thì cũng bụi bặm, dây rỉ sét, dàn búa dàn máy thì xộc xệch. Búa dàn thì bị lõm sâu do gõ vào dây đàn nhiều và lâu rồi. Chắc chắn đàn các cụ xem ngoài showroom đều có búa trắng phớ và nhẵn thín: điều đó có nghĩa là búa đã được gọt lại cho nhẵn rồi .
Tuy nhiên các cụ lưu ý: để phục chế một cây đàn 2nd hand một cách kỹ càng theo tiêu chuẩn Japan thì tiền công + tiền vật tư thay thế có lẽ đắt hơn nhiều so với giá cây đàn 2nd hand. Vì vậy phần lớn đàn 2nd hand về VN chỉ tút tát căn chỉnh ở một mức độ vừa phải thôi.”

Ghi chú: Ở cái diễn đàn này người ta gọi nhau là cụ chứ tôi chưa là "cụ" đâu ạ.

Trả lời của tôi:
Ô, thì ra là bác Sơn, chúc mừng bác đã mua được cây đàn như ý.
Tôi làm việc đã nhiều năm và đây là lần đầu tiên bên Nhật bị nhầm lẫn về giấy tờ. Hàng vừa về tối hôm trước thì sáng hôm sau bác tới, bác đến nơi là tôi thông báo ngay.
Khi anh em mình dừng việc mua bán, chúng ta dù không vui nhưng đã cư xử với nhau một cách rất đàng hoàng, kết thúc có thể nói là có hậu. Thật ra đây là một sự nhầm lẫn đáng tiếc, cũng không đến mức gọi là tai nạn vì không liên quan đến chất lượng hàng hóa. Tôi đã làm sáng tỏ mọi việc với đối tác bên Nhật, họ đã giải thích thỏa đáng và hứa rút kinh nghiệm sâu sắc về việc này. Tôi đã thông cảm cho họ và tôi mong bác thông cảm với tôi.
Về việc đàn mới dỡ ra khỏi Container thì đúng như bác nói, tôi không có ý kiến gì cả và tôi thường để nguyên như vậy cho tới khi khách đặt hàng mới bắt đầu tiến hành căn chỉnh. Các việc còn lại tôi không đủ thì giờ để bình luận đúng sai.
Lúc đầu, khi đọc bài của bác tôi thấy hơi buồn vì đối với sự việc này mà bác dùng từ "cực kỳ thất vọng" khiến người khác có thể hiểu nhầm. Nhưng nhìn ảnh bác ôm đàn chăm chú chơi nhạc cùng con gái, tôi lại thấy việc ấy chẳng đáng nói đến nữa. Tôi thích bác ở vai trò của một ông bố. Chúc gia đình bác luôn hạnh phúc như vậy.
Sau cùng, với bác Sơn nói riêng và những người đã từng giao dịch với Pianonet nói chung: Trong công việc tôi luôn nỗ lực và cố gắng trung thực ở mức rất cao, tuy nhiên sơ suất là điều khó tránh khỏi. Vì vậy, nếu chúng ta có từng nói hay làm điều gì khiến người kia phiền lòng, xin hãy rộng lòng bỏ qua cho nhau.
Vũ Hiệp

Thứ Năm, ngày 28 tháng 7 năm 2011

Cô bé bán tăm (hậu Cô bé bán diêm)!

Chiều qua có cô bé bán tăm vào nhà mời mua. Tôi từ chối mua vì bây giờ thật giả lẫn lộn, chẳng biết đằng nào mà lần. Cô đi được một lát thì quay lại nhấn chuông một lần nữa, sự kiên nhẫn này của cô khiến tôi khó chịu và dứt khoát từ chối. Không phải tôi tiếc 10.000đ để mua 3 gói tăm, mà tôi sợ bị kẻ xấu lợi dụng. Thuyết phục không được, cô lủi thủi bỏ đi...
Chợt tôi nghĩ tới chuyện Cô bé bán diêm của Andersen và tôi liên tưởng tới em, nếu em đúng là một người bán tăm thực sự cho một cơ sở nghĩa tình nào đó (em có giới thiệu nhưng tôi không nghe) thì sao nhỉ?
Những người mua đàn đến với tôi, họ đưa cho tôi hàng chục triệu và không ít khi là hàng trăm triệu. Họ tin tôi là người tốt, mặc dù trên đời vẫn có những kẻ xấu và mặc dù họ cũng chẳng thể xác quyết 100% về tư cách của tôi, họ đã tin. Vậy sao chỉ có 10.000đ mà tôi đã không dám tin em? Có chăng một kết thúc tốt đẹp hơn cho câu chuyện Cô bé bán diêm nếu chúng ta dám có nhiều niềm tin hơn nơi cuộc sống?
Mong rằng em sẽ quay trở lại!

Thứ Sáu, ngày 29 tháng 4 năm 2011

Ta có đúng là người đàng hoàng?

"Tư Mã Thiên theo dõi một nhân vật là cốt tìm cho được cái bản chất của nó. Chính vì thế ông không bao giờ bỏ qua những cảnh thiếu thốn, nhục nhã mà nhân vật đã trải qua, vì ông biết bản chất con người thường lộ ra ở những lúc ấy..."
Trích Sử ký Tư Mã Thiên.
Ngày trước, tôi có thằng đệ tử mà tôi với nó luôn coi nhau như anh em ruột thịt. Nó hiểu tôi còn hơn cả vợ tôi bây giờ, tôi thương nó lắm! Hiềm một nỗi tính khí của nó lèm nhèm, tiểu xảo. Ai có lợi cho nó thì nó khúm núm, xum xoe, còn thì bất luận xơi được của ai cái gì là nó xơi liền, không kể thủ đoạn. Mỗi khi tôi phê bình nó, nó liền lôi xuất thân của nó và tôi ra để so sánh. Nó bảo nếu nó có được một ông bố như là bố tôi, được một gia đình như gia đình tôi, chắc chắn nó sẽ chẳng thua kém gì tôi. Thế thì nói làm chó gì!
Lại nói chuyện đàn đóm muôn thuở, hôm nọ, có hai cô đến mua đàn của tôi, đề nghị với tôi rằng các cô mua cùng một lúc hai chiếc thì phải được giảm giá. Tôi không giảm, vì đó là nguyên tắc của tôi, nếu giảm, tôi thấy thật bất công cho những người khách đã mua đàn của tôi trước đó. Thế rồi hai cô đi, tôi tiếc!
Sau đó vài ngày, hai cô quay lại mua, trong lòng tôi xốn xang cảm giác của kẻ si tình gặp lại người trong mộng: "Em ơi nhớ rằng đây, còn có anh đêm ngày, lòng thương nhớ vơi đầy"! Tôi mừng vì bán được đàn, tôi còn mừng vì đã giữ được nguyên tắc của mình.
Mới hôm qua thôi, có anh dẫn "cô giáo" đến xem đàn tôi. Khi anh và cô ra về, cái máy tính trong đầu tôi nó xui ngay tôi rằng phải xin số điện thoại của "cô" để mà thương lượng cho vụ này, nếu không nguy cơ "bong" khách là tới 99%! Tôi như kẻ mê muội, nghe "nó" ngay tức thì và không khó khăn để số điện thoại của "cô" lọt vào bộ nhớ máy điện thoại của tôi. May thay, đến giờ tôi đã không dùng đến nó. Vì cứ định nhấc máy lên gọi, tôi lại cảm thấy mình bẩn bẩn thế nào, nên thôi. Chắc bây giờ, vị khách đó đã theo chân "cô" đến một miền đất hứa! Thôi kệ, cứ tùy duyên.
Đôi khi, tôi kể những câu chuyện như vậy cho anh em đồng nghiệp với một niềm tự hào âm thầm rằng ta đã đàng hoàng thế đấy. Và rồi bất chợt trong đầu tôi xuất hiện một bộ phim tương tự như bộ phim về thảm họa 2012, trong đó hàng tháng trời ta chẳng bán được cái đàn nào còn vợ ta thì nhìn ta với ánh mắt của một "Gấu mẹ vĩ đại"! Lúc đó, liệu ta có còn giữ được nguyên tắc không nhỉ? Có còn đàng hoàng không nhỉ?
Bạn có biết về nạn đói năm 1945? Tôi chắc bạn biết, vì bạn là người Việt Nam mà. Tôi được nghe rằng, những con người bị đói ngày đó, đã bốc những cái gì có thể tưởng tượng hoặc thậm chí là không thể tưởng tượng để mà cho vào mồm. "Để làm gì em biết không?", ĐỂ SỐNG!
Nghe điều đó, tôi đã rùng mình kinh sợ, và tôi còn kinh sợ hơn khi nhận ra rằng chính những con người tội nghiệp kia, nếu được ở trong hoàn cảnh "đàng hoàng" như đa số chúng ta bây giờ, họ cũng sẽ biết rùng mình khi nghe kể về những việc tương tự và chắc họ cũng tưởng rằng họ là một thứ gì đó ra trò! 
Có vẻ như cái sự "đàng hoàng" mà chúng ta tưởng là bản chất của chúng ta nó chưa thực sự được thử thách. Thật vậy, muốn biết mình có anh hùng không, cần phải sau khi đã bị tra tấn; Muốn biết mình có đàng hoàng không, cần phải đã ở trong một hoàn cảnh khắc nghiệt.
Đêm nọ, một anh bạn nghĩ nhiều về sự đời đến mức giấc ngủ phải bỏ đi với tình nhân nên đã thức khuya để xem phim và hôm sau rất xúc động kể với tôi về một ông bố đã chịu chết cho con mình được sống...Anh ấy hỏi tôi rằng, tôi có làm được thế không? Tôi trả lời: bây giờ thì tôi "nghĩ" mình làm được. Tôi trả lời thế vì tôi biết giữa cái "tưởng" và sự thật khác nhau nhiều lắm, nói chơi thì dễ. Không tin bạn cứ thử nghĩ về một hành vi rất đơn giản (tuy hơi điên một tí) là dơ thẳng hai tay lên trời 10 phút, dễ không? Và bây giờ bạn làm thật đi, nói cho tôi biết cảm giác của bạn nhé.
Thế còn về chuyện đàng hoàng, tôi và bạn có đàng hoàng không nhỉ? Chưa biết được, vì cần phải thử thách. Nhưng hãy cố gắng.

Thứ Sáu, ngày 22 tháng 4 năm 2011

P.R

"Bitis nâng niu bàn chân Việt" hay "Dù bạn không cao nhưng người khác vẫn phải ngước nhìn" là những câu quảng cáo mà tôi thích, ấn tượng hơn nữa là những quảng cáo không kèm lời nói, và đó "chỉ có thể là Heineken".
Quảng cáo mà tôi không thích là khi có ông hoàng bà chúa vì không chịu uống một thứ nước mà nhà quảng cáo đang bán nên bị nổi mụn hoặc khô môi... hay chuyện về một đôi vợ chồng rất lạ vì họ luôn mang theo thuốc ho hoặc thuốc bổ thận trong người để khi người còn lại ho hoặc "yếu thận" thì xòe ra tức thì, lạ hơn nữa là vị kia uống xong tươi tỉnh khỏi bệnh liền và rồi hai vị đồng thanh nói ra rả về các thông tin liên quan tới thứ thuốc đó...
Sở dĩ tôi phải mào đầu lòng vòng như thế là vì hôm nay tôi sẽ viết bài để P.R cho chính mình và ý tôi là những quảng cáo đúng đắn thì ta nên hoan nghênh, chứ không phải cứ P.R thì là xấu. Nói tóm lại, tôi mong quý vị ủng hộ cho sự P.R của tôi dưới đây, nếu nó lành mạnh.
Nói đến ý nghĩa của từ P.R tôi cũng lấy làm lạ, vì khi ta nghe nói "a, thằng cha này đang P.R đấy" là khi ta nghĩ một ai đó đang quảng cáo cho bản thân hoặc sản phẩm của họ. P.R theo tôi hiểu là viết tắt của cụm Public Relations, nghĩa là quan hệ công chúng, vậy hiểu nó theo nghĩa quảng cáo cho con người hay cho sản phẩm có đúng không? Các vị chuyên nghiệp về P.R xin đừng cười tôi dốt, vì "có thể tôi ngu nhưng người khác vẫn phải ngước nhìn", bằng chứng là các vị đang đọc bài của tôi.
Trước khi chính thức đi vào bài P.R (ở đây tôi vẫn hiểu P.R theo nghĩa là quảng cáo cho con người hoặc cho sản phẩm), tôi xin dành ít phút nói về việc viết Blog. Ngày đầu tiên lập ra cái Blog này, tôi có kế hoạch viết cho nó khoảng một bài mỗi tuần. Ngay khi viết bài đầu tiên, tôi nhận thấy đó là một kế hoạch quá sa sỉ đối với trình độ văn học của mình, và tôi chuyển sang mỗi tháng viết một bài. Thực hiện được vài tháng thì tôi bế tắc, nếu bạn có ý định chê cười tôi thì trừ khi bạn là nhà văn còn nếu không bạn cứ thử xem. Tất nhiên là có những người làm tốt hơn và tôi xin gửi tới họ sự kính trọng. Đối với tôi, viết một bài ví như là phụ nữ rặn đẻ, vấn đề là khi phụ nữ rặn đẻ thì họ có cái để mà rặn, còn với những tay viết ba lăng nhăng như tôi, nếu không có cái để rặn mà cứ cố thì có thể nó sẽ phun ra cái khác, ai mà biết được!
Tôi nói như vậy không ngoài mong muốn quý vị sẽ đọc bài của tôi với cái độ lượng của người cao cả để rồi dùng lưỡi dao của sự tha thứ mà gọt giũa đi những chỗ rườm rà thì cái văn của tôi may ra mới đủ nhẵn nhụi để chui vào trong lòng quý vị. Xin cảm ơn.
Và vì là P.R nên dĩ nhiên tôi sẽ nói những điều nhằm ca ngợi rằng tôi tốt và sản phẩm của tôi tốt, thế còn tôi là Hiệp và sản phẩm của tôi là đàn Piano. Tuy nhiên, tôi sẽ không nói rằng sản phẩm của tôi có thể giúp quý vị bay được lên trời hoặc hết ho v.v... Tôi sẽ nói vài ý, và nỗ lực bám sát sự thực, luôn là là mặt đất mà thôi.
Trước tiên, tôi P.R rằng tôi là nhà nhập khẩu trực tiếp đàn từ Nhật chứ không phải mua lại của anh nào ở Sài Gòn hay chị nào ở Cầu Giấy cả. Sở dĩ thế là vì đã có một anh bán đàn ở Sài Gòn nói với một chị (sẽ) mua đàn ở Đà Nẵng rằng Pianonet (thương hiệu của tôi đấy) không nhập đàn ở Nhật mà là mua từ Sài Gòn về. Quả đá này khiến gót hồng của chị Đà Nẵng hơi phiêu du một tí! Ngoài ra lại có một chị ở Cầu Giấy mà quả thực đến nay với tôi vẫn là một "người đàn bà xa lạ" mà lại một mực khẳng định với cô khách hàng của tôi rằng tôi mua đàn của chị ý về để bán lại. Thực là cạnh tranh thiếu lành mạnh quá.
Thật ra những quả đá này không nặng ký và có vẻ hơi coi thường khách hàng, những người có khả năng phân biệt và luôn đánh giá thấp tính gièm pha. Hơn nữa, tôi có đủ năng lực, giấy tờ và các cơ sở khác để chứng minh rằng hàng hóa của tôi nhập từ Nhật, còn ngược lại các vị kia chắc chắn sẽ không có bất cứ một thứ gì để chứng minh cho điều họ nói. Vả lại, niềm tin của khách hàng không chỉ đến từ việc bạn có là nhà nhập khẩu hay không, bạn còn phải cố gắng làm việc tốt và cạnh tranh lành mạnh, khách hàng sẽ tự cảm nhận được, bạn thân mến ạ.
Phần tiếp theo sẽ dành để ca ngợi về một con người đầy trách nhiệm và hết lòng tận tụy với công việc, người đó tất quý vị không khó để đoán được, chính là tôi. Và để mọi người không nghĩ mình nói suông, dưới đây là vài ví dụ để minh chứng:
- Do lượng người mua là không ổn định đến mức có thể lên được kế hoạch tiêu thụ nên đã xuất hiện những khoảng gián đoạn giữa hai đợt hàng nhập (có khi lên đến hàng tháng), những lúc đó tôi không có hàng và tôi chờ hàng về chứ không đi mua hàng ở đây về bán.
- Mỗi một cây đàn của tôi (tôi luôn nghĩ mỗi một cây đàn là của tôi kể cả khi tôi đã bán nó cho khách hàng) đều do chính tôi lựa chọn nhập khẩu, do tôi căn chỉnh và do tôi bảo hành.
Xét về lợi ích kinh tế, cách làm trên không phải là thông minh, đồng vốn của tôi sẽ không được quay vòng liên tục, tôi mất đi nhiều cơ hội bán hàng và ngay cả khi có thể bán được nhiều hàng cùng một lúc thì tôi cũng không đáp ứng được vì chỉ có một mình. Thế thì vì sao tôi phải làm vậy?
"Kim chỉ phải có đầu, con voi phải có vòi" và đây là giải thích của tôi:
- Trong thời gian gián đoạn giữa hai đợt hàng nhập, nếu mua hàng ở đây để bán tôi sẽ không kiểm soát được chất lượng hàng, và vì chỉ có một mình nên tôi cũng cần khoảng thời gian này để chăm sóc, bảo dưỡng đàn đã bán cho khách hàng của mình.
- Thuê thêm người làm (tôi đã từng) nếu không kiểm tra lại toàn bộ công đoạn thì rất rủi ro, nếu kiểm tra thì còn vất vả hơn tự mình làm.
- Cuối cùng và rốt ráo là tôi rất yêu cây đàn. Khi bạn yêu cái gì, bạn muốn chính tay bạn chăm sóc cho nó.
"Ồ, thằng cha này P.R ghê quá nhỉ", ai đó sẽ nói vậy. Không sao, mục tiêu đã rất rõ ràng từ đầu, và ít nhất bài viết đã thành công ở khía cạnh không bị lạc đề.
Phần mở bài tôi đã quảng cáo không công cho Bitis, bia Sài Gòn và Heineken. Phần kết thúc sẽ là quảng cáo cho Piano của tôi:
Piano là tốt nhất cho sự phát triển của trẻ nhỏ, Piano không phải là thuốc và không thể thay thế thuốc, Piano có thể dùng cho phụ nữ có thai và cho con bú nhưng không dùng cho trẻ em dưới 5 tuổi. Đọc kỹ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng.

Lời tác giả: sau khi viết xong đọc lại thấy hơi vớ vẩn, nhưng chẳng lẽ mấy tháng không viết bài nào? Thôi, cứ coi như giải trí nhé!

Thứ Sáu, ngày 24 tháng 12 năm 2010

Đàng hoàng

Sống đàng hoàng khó thật !
Hôm nay vợ tôi có một ý rất triết học: mua cái đĩa Paris by night xịn, nghĩa là không mua đĩa lậu, cũng đồng nghĩa phải mua với giá đắt gấp khoảng 30 lần. Vợ bảo, nếu cứ mua đĩa lậu thì người ta (Thúy Nga) sống làm sao? Rất nhân văn !
Trước hết, xin giải thích chút ít vì sao trong những câu chuyện của tôi thường có hình bóng của một bà vợ kẻo quý vị tưởng rằng tôi sợ vợ. Thực tế,  quý vị không tưởng mà đúng là tôi sợ thật, thế mới đau. Dẫu vậy, tôi vẫn được an ủi rằng: thời Chiến Quốc có Quản Trọng, Nhạc Nghị dưới một người (Vua) mà trên muôn người đã đi vào sử sách, còn mình dưới một người (vợ mình)  mà ngang với muôn người (vì ngoài vợ thì tôi chẳng sợ ai) cũng đáng kể là bậc "sĩ phu" !
Trở lại đề tài chính, việc mua đĩa lậu xét cho cùng là một việc tội lỗi, tiếp tay cho cái sai có đất tồn tại và phát triển, thế nhưng bỏ ra 25usd (khoảng 500.000đ) mua cái đĩa xịn so với chạy ù ra chợ Hào Nam mua cái đĩa lậu 20.000đ quả là một sự so sánh đáng phải suy nghĩ. Nói là nghĩ vậy thôi, nhưng tôi đoán chắc đến 99% rằng từ đây tới Tết 2010 (thế nào Thúy Nga cũng ra cái đĩa xuân), tôi vẫn chưa trở thành người đàng hoàng được, tức là tôi vẫn sẽ mua đĩa lậu để mà tiếp tục là kẻ tiêu thụ của gian, nhục thế !
Giờ là chuyện công việc, sinh ư nghệ, tử ư nghệ nên phàm chuyện gì cũng không nên xa rời công việc. Xưa tôi có làm vài việc khác nhau trước khi đến với nghề Piano này, một trong số đó là nghề quảng cáo. Đầu tiên, tôi làm nghề đó rất hay, sau vì nhiều người mở ra quá nên nảy sinh cạnh tranh khốc liệt, và ông nào cũng đua nhau giảm giá, giảm đến mức độ không tính đâu cho ra lãi, thế là sinh ra ăn bớt. Có câu: giấy rách giữ lấy lề mà lúc đó tôi cũng không rách nên ban đầu tôi giữ lề ghê lắm, sau một thời gian thấy cứ ngồi ôm lấy cái "lề" mà chẳng có được khách khứa hợp đồng gì, nhân viên thì rục rịch bỏ đi... Tình thế khiến tôi cũng bắt đầu phải chấp nhận ăn bớt: khung thép Trung Quốc thay cho thép Hòa Phát, loại dầy 1mm được thay bằng loại 0.7mm... Nhưng cũng chỉ được một thời gian khi mà thị trường phát triển từ cấp độ "ăn bớt" sang cấp độ mới là "ăn gian" và "ăn cắp" thì mấy thằng mới chỉ biết ăn bớt như tôi cũng hết dần đất sống và tôi bỏ nghề chứ quyết không "lên chức".
Sau nhân duyên đưa đẩy tôi tới nghề Piano, nghề này hay, khâu mua hàng tôi được tiếp xúc với người Nhật, học được rất nhiều ở họ sự đàng hoàng, trung thực, cung cách làm ăn nghiêm túc, minh bạch...,  khâu bán hàng tôi được tiếp xúc với đa số khách hàng có trình độ. Thời gian cứ êm đềm trôi, ngày nọ, tôi gặp ông bạn cùng nghề:
- Ông bạn: Ai lên dây đàn Piano cho anh?
- Tôi: Anh
- Ông bạn : Anh lên mất bao nhiêu thời gian?
- Tôi: Cũng tùy, có khi gần 2 tiếng, có khi đến 4, 5 tiếng.
- Ông bạn: Anh cẩn thận thế làm gì, khách có biết đâu.
Tôi về suy nghĩ, làm lâu làm chóng, kỹ hay không khách không biết, 26 bước căn chỉnh đàn piano công phu mà tôi vốn rất tâm đắc có thực hiện hay không khách cũng chẳng biết, bớt nó đi thì giảm được giá nhiều (hoặc được lợi hơn nhiều). Trong khi nhiều người mua chỉ cần giá rẻ, nhờ "cô giáo" đến bấm toèng toèng toeng toeng rồi cô "gật" thì mua, cô "lắc" thì lại "theo em anh đi về...", thế thì biết đâu tốt xấu, việc mình làm lại chẳng thừa ư ?!
Tôi nghĩ tới thằng em xưa là "đồ đệ" mình, ngày mình bỏ nghề quảng cáo vì quyết không làm thằng ăn gian thì nó tỏ ra thức thời vụ để "hòa mình" vào "biển lớn" và nay nó giầu (có nghĩa là nhiều tiền). Hôm trước nó vừa vào nhà tôi chơi khoe: "Em ký được hợp đồng với bọn Hàn Quốc, làm với bọn này gặp chủ nó là cứ phải cúi đầu chào A dô si ô nghĩ cũng nhiêu khê, nhưng em kiếm bẫm lắm, cứ 3000 cái đèn Led thì em tính thành 4000, sắp tới có lẽ em mua cái nhà đối diện về làm hàng xóm với bác". 
Lại lan man nghĩ tới chuyện của mấy cậu vận chuyển piano kể về một cửa hàng kia chẳng cần biết gì về kỹ thuật, chỉ liên doanh với  mấy "giáo viên" mà bán Piano chạy có tiếng, khỏe re.
Làm sao nhỉ? Giữ được mình không? Ôi dào, thời thế nó thế thì phải thế, nghĩ làm gì, đi mua cái đĩa 25$ trước đi, tôi tự nhủ và tôi sẽ làm, mời bà con Tết này tới nhà tôi xem Paris by night đĩa xịn ra sao nhé !
Sống đàng hoàng không dễ vẫn phải cố mà sống cho đàng hoàng !