Thứ Sáu, 24 tháng 12, 2010

Đàng hoàng

Sống đàng hoàng khó thật !
Hôm nay vợ tôi có một ý rất triết học: mua cái đĩa Paris by night xịn, nghĩa là không mua đĩa lậu, cũng đồng nghĩa phải mua với giá đắt gấp khoảng 30 lần. Vợ bảo, nếu cứ mua đĩa lậu thì người ta (Thúy Nga) sống làm sao? Rất nhân văn !
Trước hết, xin giải thích chút ít vì sao trong những câu chuyện của tôi thường có hình bóng của một bà vợ kẻo quý vị tưởng rằng tôi sợ vợ. Thực tế,  quý vị không tưởng mà đúng là tôi sợ thật, thế mới đau. Dẫu vậy, tôi vẫn được an ủi rằng: thời Chiến Quốc có Quản Trọng, Nhạc Nghị dưới một người (Vua) mà trên muôn người đã đi vào sử sách, còn mình dưới một người (vợ mình)  mà ngang với muôn người (vì ngoài vợ thì tôi chẳng sợ ai) cũng đáng kể là bậc "sĩ phu" !
Trở lại đề tài chính, việc mua đĩa lậu xét cho cùng là một việc tội lỗi, tiếp tay cho cái sai có đất tồn tại và phát triển, thế nhưng bỏ ra 25usd (khoảng 500.000đ) mua cái đĩa xịn so với chạy ù ra chợ Hào Nam mua cái đĩa lậu 20.000đ quả là một sự so sánh đáng phải suy nghĩ. Nói là nghĩ vậy thôi, nhưng tôi đoán chắc đến 99% rằng từ đây tới Tết 2010 (thế nào Thúy Nga cũng ra cái đĩa xuân), tôi vẫn chưa trở thành người đàng hoàng được, tức là tôi vẫn sẽ mua đĩa lậu để mà tiếp tục là kẻ tiêu thụ của gian, nhục thế !
Giờ là chuyện công việc, sinh ư nghệ, tử ư nghệ nên phàm chuyện gì cũng không nên xa rời công việc. Xưa tôi có làm vài việc khác nhau trước khi đến với nghề Piano này, một trong số đó là nghề quảng cáo. Đầu tiên, tôi làm nghề đó rất hay, sau vì nhiều người mở ra quá nên nảy sinh cạnh tranh khốc liệt, và ông nào cũng đua nhau giảm giá, giảm đến mức độ không tính đâu cho ra lãi, thế là sinh ra ăn bớt. Có câu: giấy rách giữ lấy lề mà lúc đó tôi cũng không rách nên ban đầu tôi giữ lề ghê lắm, sau một thời gian thấy cứ ngồi ôm lấy cái "lề" mà chẳng có được khách khứa hợp đồng gì, nhân viên thì rục rịch bỏ đi... Tình thế khiến tôi cũng bắt đầu phải chấp nhận ăn bớt: khung thép Trung Quốc thay cho thép Hòa Phát, loại dầy 1mm được thay bằng loại 0.7mm... Nhưng cũng chỉ được một thời gian khi mà thị trường phát triển từ cấp độ "ăn bớt" sang cấp độ mới là "ăn gian" và "ăn cắp" thì mấy thằng mới chỉ biết ăn bớt như tôi cũng hết dần đất sống và tôi bỏ nghề chứ quyết không "lên chức".
Sau nhân duyên đưa đẩy tôi tới nghề Piano, nghề này hay, khâu mua hàng tôi được tiếp xúc với người Nhật, học được rất nhiều ở họ sự đàng hoàng, trung thực, cung cách làm ăn nghiêm túc, minh bạch...,  khâu bán hàng tôi được tiếp xúc với đa số khách hàng có trình độ. Thời gian cứ êm đềm trôi, ngày nọ, tôi gặp ông bạn cùng nghề:
- Ông bạn: Ai lên dây đàn Piano cho anh?
- Tôi: Anh
- Ông bạn : Anh lên mất bao nhiêu thời gian?
- Tôi: Cũng tùy, có khi gần 2 tiếng, có khi đến 4, 5 tiếng.
- Ông bạn: Anh cẩn thận thế làm gì, khách có biết đâu.
Tôi về suy nghĩ, làm lâu làm chóng, kỹ hay không khách không biết, 26 bước căn chỉnh đàn piano công phu mà tôi vốn rất tâm đắc có thực hiện hay không khách cũng chẳng biết, bớt nó đi thì giảm được giá nhiều (hoặc được lợi hơn nhiều). Trong khi nhiều người mua chỉ cần giá rẻ, nhờ "cô giáo" đến bấm toèng toèng toeng toeng rồi cô "gật" thì mua, cô "lắc" thì lại "theo em anh đi về...", thế thì biết đâu tốt xấu, việc mình làm lại chẳng thừa ư ?!
Tôi nghĩ tới thằng em xưa là "đồ đệ" mình, ngày mình bỏ nghề quảng cáo vì quyết không làm thằng ăn gian thì nó tỏ ra thức thời vụ để "hòa mình" vào "biển lớn" và nay nó giầu (có nghĩa là nhiều tiền). Hôm trước nó vừa vào nhà tôi chơi khoe: "Em ký được hợp đồng với bọn Hàn Quốc, làm với bọn này gặp chủ nó là cứ phải cúi đầu chào A dô si ô nghĩ cũng nhiêu khê, nhưng em kiếm bẫm lắm, cứ 3000 cái đèn Led thì em tính thành 4000, sắp tới có lẽ em mua cái nhà đối diện về làm hàng xóm với bác". 
Lại lan man nghĩ tới chuyện của mấy cậu vận chuyển piano kể về một cửa hàng kia chẳng cần biết gì về kỹ thuật, chỉ liên doanh với  mấy "giáo viên" mà bán Piano chạy có tiếng, khỏe re.
Làm sao nhỉ? Giữ được mình không? Ôi dào, thời thế nó thế thì phải thế, nghĩ làm gì, đi mua cái đĩa 25$ trước đi, tôi tự nhủ và tôi sẽ làm, mời bà con Tết này tới nhà tôi xem Paris by night đĩa xịn ra sao nhé !
Sống đàng hoàng không dễ vẫn phải cố mà sống cho đàng hoàng !

Thứ Sáu, 17 tháng 12, 2010

Đồng đội !

Cùng chia sớt nỗi vui
Hay nỗi sầu







      


     
Thói đời, thâm tâm thường ai cũng nghĩ mình giỏi, không chịu phục người khác và không chịu nhận mình kém. Khi thành công, người ta kiêu ngạo, khi thất bại người ta đổ lỗi. Ở tuổi 40, tôi học được một bài học từ những người trẻ hơn và ở trên sân Tennis.
Hôm đầu tuần, chúng tôi chơi một trận giao lưu với 2 em ở một sân khác. Tôi đứng đồng đội cùng với N, một bạn trẻ hơn và chúng tôi có đặc điểm chung luôn tự cho mình là những nhà vô địch, trận đó, chúng tôi thắng đậm. Ra sân, N tự hào tuyên bố đối thủ chưa xứng tầm với chúng tôi, lúc đó tôi không thích thái độ của cậu ý nhưng vì đang hào hứng nên tôi cũng lờ đi.
Giữa tuần vừa rồi, chúng tôi có dịp tái ngộ, trận đầu tiên, những người bên kia chiến tuyến đả bại chúng tôi với tỷ số khá đậm. N cho rằng do chúng tôi vừa ra sân nên chưa "vào tay". Trận thứ hai, chúng tôi vẫn thua, và rồi chúng tôi đổ lỗi cho nhau, đơn giản vì ai cũng cho rằng mình giỏi và thua chỉ bởi lỗi người kia.
Cuối tuần vừa rồi, do "mối lương duyên" giữa tôi và N rạn nứt nên tôi đứng cùng một cậu khác trong trận gặp lại chính bộ đôi nói trên, chúng tôi thắng. Ra sân, hai bạn trẻ đối thủ của chúng tôi trao đổi với nhau, họ nói : "Kinh nghiệm thi đấu của mình vẫn còn non hơn  các anh ý nên thua là đúng thôi, phải cố gắng nhiều hơn nữa". 
Tôi nín lặng, bây giờ tôi hiểu tôi và N là những kẻ thua trận, tâm phục khẩu phục!