Thứ Hai, 16 tháng 4, 2012

Thơ tặng sinh nhật vợ!

Đừng hỏi vì sao ta ngẩn ngơ,
Đơn giản hôm nay sinh nhật Vơ (Vợ),
Mua quà vừa khó vừa tốn kém,
Chi bằng làm bố mấy câu thơ.

Năm nay vợ 40 rồi à,
Thế là còn trẻ hay đã già?
40 còn trẻ thì hơi lạ,
Đã già sao vẫn đắm lòng ta?

Con cám ơn Me (mẹ vợ) đã cho đời,
3 bông hoa đẹp tặng 3 người,
Trong đó phần con bông đẹp nhất,
"Cúc" cung tận tụy chẳng chây lười.

Em, vợ của tôi một loài hoa,
Mang đến cho tôi cả Mít, Na,
Một vườn cây trái phong phú thế,
Chợ nổi Cái Răng chắc bằng ta?

Thế nên ta:
Quanh năm vất vả Pi a nô,
Chẳng rượu, chẳng bia, chẳng cặp bồ,
Bạn bè nó chửi: Sao ngu thế?
Mình biết riêng mình: sướng hay khô (khổ).

Người dẫu khôn ngoan chẳng bằng Trời,
Cuộc đời hạnh phúc, ấy may thôi,
Anh có được em, Na và Mít,
Biết nói gì hơn : Cảm ơn đời!


Chết thật, mấy bác trong hội thơ mà không hối lộ em, em nhảy vào hội là hội tan liền :)

Thứ Tư, 11 tháng 4, 2012

Cho mình hay cho con.

Một bạn tên Linh có gửi cho tôi một bức thư với tiêu đề “Vì mình hay vì con”, nội dung như sau:
Hôm nay, vô tình "lang thang" trên mạng được đọc nhũng bài viết của anh làm tôi suy nghĩ rất nhiều. Đọc bài " Ước mơ của Pianonet" của anh tôi thấy mình như được sẻ chia và có điều gì đấy như giúp tôi bỏ được suy nghĩ mình đang " học đòi", đang " trưởng giả học làm sang" khi mỗi lần mơ đến chiếc đàn piano. Nói thật với anh, gia đình tôi cũng không khá giả gì, bố mẹ là bộ đội nên tôi cũng chẳng có gì đặc biệt về nhạc thậm chí nốt nhạc tôi còn không biết. Thế nhưng không hiểu sao tôi lại luôn mơ ước có một cây piano đến vậy. Và giờ khi đã có những đứa con tôi cũng thật sự mong có cảm giác giống anh chia sẻ là được nghe tiếng đàn piano từ những đứa con thân yêu của tôi. Nhưng các con tôi cũng không có năng khiếu âm nhac, chúng cũng không mơ ước về chiếc Piano như tôi vậy nên nhiều khi nghĩ: tôi có thể tiết kiệm để dành dụm mua một chiếc đàn Piano cho các con tôi nhưng liệu như thế có thực tế không? Có phải đấy là vì con hay vì sở thích của chính mình? Hay có phải là tôi đang "học đòi" không? (vì thực tế hiện nay xã hội hình như ai cũng muốn mình trở thành cao quý, sang trọng bằng cách mua sắm những thứ thật cao sang, tự bản thân mình tôi biết lý do tôi muốn chiếc đàn piano vì tôi yêu thích nó thế thôi). Anh có thể tư vấn giúp tôi được không? Làm thế nào để chiếc đàn Piano tôi muốn mua và muốn có sẽ thật sự Sống trong ngôi nhà của tôi chứ không phải là một vật vô tri chỉ để trang trí mà thôi. Cám ơn anh đã đọc. Chúc anh luôn thành công, thành đạt với công việc mà anh luôn hết lòng và có Tâm với nó.
Linh thân mến, lẽ ra thư từ ta có thể trao đổi riêng với nhau, nhưng vì vấn đề em nêu có thể không chỉ là của riêng em nên anh đã đề nghị chia sẻ nó với những người đồng cảm và anh rất vui khi nhận được sự đồng ý của em đồng thời với việc ở thư sau em đã gọi anh là anh và xưng là em, khiến chúng ta bớt đi một khoảng cách!
Cách đây chừng chục năm, khi con anh bắt đầu học đàn, nó cũng chẳng tỏ ra có năng khiếu hay ham thích gì. Nhưng vợ chồng anh nhất quán rằng việc cho con học một nghệ thuật là yếu tố cần thiết để con phát triển cân bằng trong cuộc sống, đặc biệt là trong một xã hội mà xu hướng đạo đức có vẻ đi xuống và sự vô cảm thì buồn thay lại đang đi lên.
Ngày đó, hoàn cảnh của vợ chồng anh nói riêng và xã hội nói chung đều chưa được thuận lợi (về mặt kinh tế) như bây giờ. Để mua được cây đàn Piano vào lúc đó là một việc rất trọng, quyết định của anh được đưa ra chắc phải khó khăn hơn nhiều so với em bây giờ. May mắn là cho đến nay anh biết mình đã quyết định đúng. Đó mới chỉ là việc mua đàn. Tiếp đó là một giai đoạn khó khăn hơn: học đàn.
Xác định được rằng hầu hết trẻ nhỏ là không tự ham muốn và phải do người lớn (bố, mẹ, thầy, cô) kèm cặp, định hướng, khuyến khích..., trước khi cho con học đàn, anh quyết định bái sư học đạo, “sư” là chị của vợ anh, giảng viên của Học viện Âm nhạc quốc gia. Anh đã miệt mài trong hai năm để có được những kiến thức và lối chơi cơ bản. Từ đó, trong suốt 3 năm kế tiếp, dù công việc bận bịu, hầu như ngày nào anh cũng ngồi bên cạnh cháu, nhiều thì 45 phút, ít thì 30 phút. Anh đã rèn được cho cháu coi việc chơi (tập) đàn thành một cái nếp, như là chúng cần phải ăn, hoặc đánh răng hàng ngày. Mặt khác, mỗi khi cháu hoàn thành một bài mới, việc bố lắng nghe, đánh giá khiến cháu rất hào hứng.
Linh ạ, khó khăn ban đầu của những đứa trẻ là như nhau, những đứa có năng khiếu sẽ dễ dàng hơn để thành tài, những đứa ít năng khiếu hoặc không có năng khiếu nhưng chịu khó rèn luyện vẫn có thể trở thành một nhạc công chuyên nghiệp. Vì vậy, rèn luyện là yếu tố quan trọng mang tính quyết định. Huống hồ, đa số chúng ta đều chưa hoặc không có ý định để con theo chuyên nghiệp thì không có lý do gì khiến em phải lo lắng cho khả năng của các con em trong việc học đàn.
Tuy nhiên, 3 năm đầu là giai đoạn khó khăn và cần phải vượt qua của người học đàn, mặc dù một số trẻ ban đầu tỏ ra hào hứng, nhưng đa số cũng chỉ được một thời gian ngắn. Việc “học” mỗi ngày một khó hơn và nếu như không có hoặc ít “hành” thì trẻ dễ rơi vào tình trạng chỉ đánh đi đánh lại mấy bài dễ mà nó đã tập được.
Hiện nay bố mẹ thường cho các con học 1 hoặc 2 buổi mỗi tuần, đó là một lịch học chuẩn mực, chớ nên hơn (đối với người không chuyên). Nhưng việc “hành” chiếm tới 5 hoặc 6 buổi mỗi tuần (~80%) thì lại không nhiều người theo dõi. Vì vậy, nếu bố mẹ không tham gia cùng con cái, việc “hành” sẽ chểnh mảng, hệ quả tất yếu là đứa trẻ sẽ chán và bỏ học.
Trở lại câu chuyện của bố con anh, bây giờ thì ku cậu đã đam mê rồi, anh ít phải lo nó có thể ngồi ngoài vỉa hè uống Cocacola và chém gió cùng bạn bè. Sự thưởng thức của nó đã vi tế hơn, nó thường xin bố lên Internet để tải những bản nhạc của Chopin, Beethoven... về để chơi trên Piano. Ngoài việc học hành, nó giải trí bằng cách chơi Piano, nghe nhạc giao hưởng và thỉnh thoảng xem Tam Quốc cùng bố...
Như thế, chỉ cần em cố gắng tham gia “hành” cùng con đều đặn, để tạo thành cái nếp cho cháu. Bên cạnh đó em hãy lắng nghe những bản nhạc để cảm nhận sự khác biệt từ lúc cháu bắt đầu tập cho đến khi hoàn thành. Được vậy, anh chắc rằng mẹ con em sẽ có một tương lai lâu dài với cây đàn Piano và đó nếu chẳng phải là sự “Sống” của cây đàn thì còn có thể là điều gì khác được nữa?!
Một khi cây đàn Piano đã “Sống” trong nhà mình, tự nhiên câu hỏi “Cho mình hay cho con?”  của em đã được giải đáp.
Và nếu anh là em, một khi anh cố gắng để vươn tới và đạt được những mục đích tốt đẹp thì anh luôn tin tưởng rằng sẽ không ai coi anh như kẻ “học đòi làm sang”. Dẫu có, anh vẫn sẽ làm điều cần thiết.
“Tự Mình biết riêng Mình và Ta biết riêng Ta”
Chúc tình yêu với cây đàn của em còn mãi, chúc mẹ con và gia đình em luôn hạnh phúc!

Vô thường.


Nói đến Ghi ta vô thường sẽ có nhiều người biết, nhưng hỏi vì sao gọi thế thì không phải ai cũng biết. Tôi cũng không trả lời được nhưng tôi có thể hiểu ít nhiều ý nghĩa của sự “vô thường”. Dưới đây, tôi sẽ giải thích một cách trần tục nhất (theo cách hiểu của tôi):
Một chiều hôm nọ, tôi ngồi chỉnh đàn trong nhà, ngoài ngõ làn gió chuyển mùa mơn man những sợi dây điện lòng thòng mà đã lâu rồi (kể từ khi hạ ngầm cáp điện) sở điện không thấy đến tháo gỡ. Không gian vừa lãng mạn vừa hết sức thiết thực. Bỗng đâu, giữa làn gió và những sợi dây điện xuất hiện một nữ nhi, vận y phục đen, thướt tha đi qua. Đáng nói là y phục của nàng vô cùng ngắn gọn, khoe làn da trắng muốt và chân dài miên man, không khỏi khiến cỗ lòng tội lỗi của tôi xao xuyến.
Đang ngây ngất bởi cảm giác dễ chịu đó, thì từ phía ngược lại bất thần xuất hiện một lão nương tuổi chừng thất thập, vận khăn mỏ quạ ở trên đầu. Lão nương tuy tuổi tác đã cao nhưng thân thủ còn vô cùng lanh lợi. Mặc dù vậy, làn da nhăn nheo và gánh nặng thời gian chẳng những chỉ đè tấm lưng bà còng xuống mà còn khiến đôi chân mảnh mai ngày nào phải khoành ra hai bên để thành một cái hình ê líp.
Ngay lập tức, tôi trở lại tư thế làm việc trang nghiêm, lưng thẳng và mắt nhìn vào đối tượng làm việc, đó là tư thế mà vợ tôi hài lòng nhất. Không phải vì lúc đó vợ tôi đột ngột xuất hiện mà vì tôi nghiệm ra rằng nữ nhi kia và lão nương đó chẳng qua là quá khứ và tương lai của nhau mà thôi.
ĐÓ LÀ VÔ THƯỜNG VẬY.

Bản tin chiều của Pianonet.

Trong Container đàn về từ Osaka cuối tháng 2-2012 có một sự nhầm lẫn, 3 cây đàn bị sai số serial so với số serial được đăng ký trên Certificate of Origin (C/O).
Đây là sự cố xảy ra lần đầu tiên, đối tác Nhật đã nhận lỗi về sai sót này và hứa rút kinh nghiệm sâu sắc. Sự việc này đã được đính chính và thể hiện công khai trên Certificate of Quality (C/Q), bản thân tôi luôn thông báo trước tới những khách hàng có quan tâm hoặc liên quan đến một trong số ba cây đàn đó.
Điều đáng nói là trong số đó có một cây được khách hàng đặt trước khoảng một tháng. Khi hàng về, tôi đã thông báo sự việc cho anh ấy và nói rằng anh ấy có thể tiếp tục mua hoặc hủy việc đặt hàng. Khi anh ấy quyết định hủy, tôi đã trả lại tiền đặt và giữa chúng tôi là một không khí tuy không vui nhưng rất hợp tác, thoải mái và lịch sự.
Thiết tưởng sự việc cũng không có gì nghiêm trọng và hai trong số ba cây đàn nói trên hiện nay cũng đã được bán, khách hàng hoàn toàn thông cảm vì tình huống là do khách quan đưa lại và không liên quan đến chất lượng sản phẩm.
Hôm nay, tình cờ đọc trên một diễn đàn, tôi thấy bình luận của anh ấy về sự việc này. Xin đưa lên đây nguyên văn cả bài viết của anh ấy và bài trả lời của tôi, xem như Bản tin chiều của Pianonet.

Bài của anh ấy:
“Thưa cụ em cũng đã từng đặt mua 1 cây Yamaha của cụ Hiệp (pianonet.vn) và cực kỳ thất vọng, đàn chọn trên list rồi, deposit rồi, đến hôm đàn về đến xem thì cụ Hiệp nói là cây đàn em đặt bên nhà cung cấp họ ... chuyển nhầm nên số serial của cây đàn không đúng như em đã chọn trên list. Em rất bực vì nghĩ người Nhật hiếm khi nhầm như vậy, mà nếu có sự nhầm lẫn thì cụ Hiệp nên báo trước cho em thì hay hơn. Ngay sau đó em đã lấy lại tiền cọc về không mua cây khác ở đó nữa.
Em chuyển sang mua của cụ Linh cũng một phần do cụ ấy là Ofer, một phần cụ ấy mua bán cũng xởi lởi thoải mái nhiệt tình (thiếu tiền thì cụ ấy cho nợ 1 vài tháng cũng được). Còn chất lượng đàn 2nd của Japan thì nói thật với các cụ, mình hãy xác định là như đi mua cái xe máy hàng bãi của Nhật đi (kiểu xe cúp 81 kim vàng giọt lệ hồi trước ấy): trúng phải con ngon thì dùng cực bền, và hình thức kiểu gì chẳng phải tút tát lại.
Em cũng đã dòm vài chục cây đàn vừa dỡ ra khỏi container ở nhà cụ Hiệp pianonet: tất cả đều không bóng bẩy như các cụ nhìn thấy người ta bày bán ở showroom đâu. Trong ruột thì cũng bụi bặm, dây rỉ sét, dàn búa dàn máy thì xộc xệch. Búa dàn thì bị lõm sâu do gõ vào dây đàn nhiều và lâu rồi. Chắc chắn đàn các cụ xem ngoài showroom đều có búa trắng phớ và nhẵn thín: điều đó có nghĩa là búa đã được gọt lại cho nhẵn rồi .
Tuy nhiên các cụ lưu ý: để phục chế một cây đàn 2nd hand một cách kỹ càng theo tiêu chuẩn Japan thì tiền công + tiền vật tư thay thế có lẽ đắt hơn nhiều so với giá cây đàn 2nd hand. Vì vậy phần lớn đàn 2nd hand về VN chỉ tút tát căn chỉnh ở một mức độ vừa phải thôi.”

Ghi chú: Ở cái diễn đàn này người ta gọi nhau là cụ chứ tôi chưa là "cụ" đâu ạ.

Trả lời của tôi:
Ô, thì ra là bác Sơn, chúc mừng bác đã mua được cây đàn như ý.
Tôi làm việc đã nhiều năm và đây là lần đầu tiên bên Nhật bị nhầm lẫn về giấy tờ. Hàng vừa về tối hôm trước thì sáng hôm sau bác tới, bác đến nơi là tôi thông báo ngay.
Khi anh em mình dừng việc mua bán, chúng ta dù không vui nhưng đã cư xử với nhau một cách rất đàng hoàng, kết thúc có thể nói là có hậu. Thật ra đây là một sự nhầm lẫn đáng tiếc, cũng không đến mức gọi là tai nạn vì không liên quan đến chất lượng hàng hóa. Tôi đã làm sáng tỏ mọi việc với đối tác bên Nhật, họ đã giải thích thỏa đáng và hứa rút kinh nghiệm sâu sắc về việc này. Tôi đã thông cảm cho họ và tôi mong bác thông cảm với tôi.
Về việc đàn mới dỡ ra khỏi Container thì đúng như bác nói, tôi không có ý kiến gì cả và tôi thường để nguyên như vậy cho tới khi khách đặt hàng mới bắt đầu tiến hành căn chỉnh. Các việc còn lại tôi không đủ thì giờ để bình luận đúng sai.
Lúc đầu, khi đọc bài của bác tôi thấy hơi buồn vì đối với sự việc này mà bác dùng từ "cực kỳ thất vọng" khiến người khác có thể hiểu nhầm. Nhưng nhìn ảnh bác ôm đàn chăm chú chơi nhạc cùng con gái, tôi lại thấy việc ấy chẳng đáng nói đến nữa. Tôi thích bác ở vai trò của một ông bố. Chúc gia đình bác luôn hạnh phúc như vậy.
Sau cùng, với bác Sơn nói riêng và những người đã từng giao dịch với Pianonet nói chung: Trong công việc tôi luôn nỗ lực và cố gắng trung thực ở mức rất cao, tuy nhiên sơ suất là điều khó tránh khỏi. Vì vậy, nếu chúng ta có từng nói hay làm điều gì khiến người kia phiền lòng, xin hãy rộng lòng bỏ qua cho nhau.
Vũ Hiệp