Thứ Tư, 23 tháng 12, 2009

Noel 2009

Thư của Na gửi Ông già Noel: 
"Cháu chào ông già Noel!
Ông còn nhớ cháu không? Cháu là ... đây. Dạ (dạo) này, ông có khỏe không? Mấy ngày nay nhờ chị ... (gia sư), môn toán cháu toàn được 9 và 10 điểm, rất giỏi đúng không ông? Và một điều nữa, cháu muốn khoe với ông, ở nhà, cháu thường giúp mẹ làm bếp đấy! Cháu có ngoan không ông? Cháu có xứng đáng được nhận quà không ạ? Nếu cháu được nhận quà thì cháu mong cháu được một cái móc chìa khóa hình một cô bé. Cuối cùng, cháu muốn ông gửi hộ cháu một lời chúc đến các bạn miền Trung. Đó là: "Chúc các bạn thoát khỏi cảnh nghèo đói, lũ lụt."
Thôi, cháu cũng hơi mỏi tay rồi. Cháu chào ông! Mong ông mạnh khoẻ. Chúc ông một giáng sinh vui vẻ.
Cháu của ông"

Thư của Mít gửi Ông già Noel:
"Kính gửi ông già Noel!
Ông còn nhớ cháu không? Cháu là ... đây! Có lẽ ông đã biết lý do cháu viết thư đến rồi! Cháu muốn hỏi thăm sức khỏe của ông, và kể về tình hình của gia đình cháu cũng như cháu. Gia đình cháu vẫn khỏe và hạnh phúc. Chúng cháu vừa được chuyển về nhà mới đấy ông ạ ! Nhà rộng và đẹp lắm ! Mấy tuần nay, cháu bận kiểm tra học kì nên đến tận hôm nay mới viết được thư cho ông. Về việc thi học kì, vì các cô giáo nói bài khó lắm nên cháu phải bỏ hết thời gian rỗi ra để ôn bài, thế mà vẫn có một số bài không làm được. Trong học kì vừa qua, điểm của cháu khá tốt. Chỉ có riêng môn văn thực sự là điểm yếu của cháu (điểm cao nhất của cháu là 7 điểm), nên vẫn cần phải có cô giáo và bố mẹ chỉ dạy. Cũng trong học kì vừa rồi, cháu cũng đã đóng góp khá nhiều cho người nghèo. Thôi, cháu phải dừng bút ở đây thôi. Vì giấy của cháu không cho phép cháu viết tiếp được nữa. À, nhân dịp Noel này, cháu xin ông một bộ lego. Cháu cảm ơn ông trước. Tạm biệt ông! Hẹn gặp lại ông Noeal năm sau (hoặc gần hơn).
Cháu của ông" 


Thư Ông già Noel (Bố của Mít, Na) gửi 2 cháu:  
"Các cháu ngoan của ông. Thấm thoắt đã một năm trôi qua và Noel năm nay ông vui mừng được gặp lại các cháu. Giờ các cháu đã khôn lớn nhiều và ông biết trong các cháu có những nỗi hoài nghi về sự hiện diện của ông trên trái đất này. Hàng ngày các cháu nói chuyện với bạn bè, chứng kiến những Ông già Noel ngồi xe máy đi phát quà trên phố thì sự hoài nghi đó là có cơ sở. Và bây giờ, chắc các cháu muốn nghe lời giải thích từ chính ông có phải không nào? Thế này nhé, trong cuộc sống của chúng ta sẽ tồn tại những nỗi hoài nghi. Nhiệm vụ của chúng ta là dần làm sáng tỏ những hoài nghi đó bằng cách quan sát, tham vấn, học hỏi, nghiên cứu … Như các cháu thấy đấy, phần lớn những nỗi hoài nghi đã được khoa học làm sáng tỏ nhưng cũng còn một số vấn đề cho đến nay vẫn chưa rõ ràng (như việc có cuộc sống ngoài trái đất hay không chẳng hạn). Vậy có 2 việc các cháu cần phải nhớ: Thứ nhất là hãy cố gắng học hành để rồi sau này biết đâu chính các cháu sẽ giúp nhân loại làm sáng tỏ một mối hoài nghi nào đó ; Thứ hai là không phải việc gì cũng có thể làm sáng tỏ được ngay và vì vậy nếu trong chúng ta còn những sự hoài nghi thì hãy tự hỏi nó có tốt hay không? Nếu có thì ta cứ tin còn nếu không thì chúng ta đừng quan tâm. Ví dụ như ta nên tin là có một cõi Niết Bàn hay Thiên đường vì những người tốt sau này sẽ được lên đó và nhờ thế ta sẽ cố gắng để tốt hơn. Còn những hoài nghi khiến người ta lo sợ hoặc lầm đường lạc lối như là cầu hồn, bói toán hay ma quỷ thì tốt nhất đừng nên quan tâm và tạm thời hãy coi như là không có. Như thế, từ nay ông muốn các cháu hãy luôn tin tưởng rằng thực sự có ông trên trái đất này. Vì ông chỉ luôn muốn điều tốt cho các cháu và khuyên nhủ các cháu thực hiện những điều đó; ông vui khi thấy các cháu ngoan và buồn khi các cháu chưa ngoan; mỗi mùa Noel, ông đều có quà cho các cháu và theo thời gian, ông sẽ là một trong những kỷ niệm đẹp xuyên suốt thời thơ ấu của các cháu. Hai cháu yêu quý, hãy giữ lại những bức thư của ông và sau này khi đã trưởng thành, mỗi khi cuộc sống khiến cho các cháu cảm thấy khó khăn, hãy đọc lại và nó sẽ giúp các cháu thoải mái hơn. 
Hôm nay thấy các cháu ngủ ngoan trên chiếc giường mới, êm ấm trong ngôi nhà mới, yên tâm dưới sự chở che của bố mẹ ông thấy rất vui nhưng đồng thời cũng chạnh lòng cho những đứa trẻ có hoàn cảnh kém may mắn. Chúng cũng được sinh ra như các cháu nhưng giờ đây chúng đang phải lang thang hoặc náu mình ở những góc phố, chân cầu giá lạnh; bữa ăn chẳng đủ nói chi đến học. Ôi, ví thử hôm nay với sức mạnh thần thánh ta có thể mang cho chúng chút quà Noel thì  ta tự hỏi ngày mai chúng sẽ ra sao?! 
Cháu gái yêu quí, ông rất mừng vì qua lối viết thư, ông thấy cháu đã lớn nhiều. Việc cháu được điểm tốt hay việc giúp mẹ làm bếp dĩ nhiên khiến ông vui nhưng hơn thế là trong không khí vui vẻ, hạnh phúc của dịp Giáng sinh, cháu vẫn không quên những hoàn cảnh kém may mắn của những bạn miền Trung. Nhân đây, ông cũng nhắc cháu nhớ rằng những hoàn cảnh đó, con người đó không chỉ có ở miền Trung mà có ở khắp nơi trên Thế giới. Tuy vậy, ông luôn tin rằng, nếu có nhiều người như cháu, biết nghĩ và chia sẻ tới họ trong khả năng của mình thì trong tương lai sẽ bớt những người nghèo khổ hoặc ít nhất họ sẽ đỡ khó khăn hơn và cảm thấy ấm áp hơn.
Cháu hỏi “cháu có xứng đáng được nhận quà không” ư? Rất xứng đáng cháu gái của ông ạ. Lòng nhân hậu (sự biết quan tâm và yêu thương người khác) luôn là thứ đáng quý nhất mà con người có thể có được và ông mừng vì đức tính này đang ở trong cháu. Cháu cần biết rằng, khi cháu quan tâm tới mọi người, họ sẽ quan tâm tới cháu. Và như vậy, cháu hãy cố gắng làm những điều tốt bắt đầu bằng những suy nghĩ tốt. 
Cháu trai của ông, cháu là đứa bé ngoan. Đạt thành tích tốt trong học tập, không a dua đua đòi những thói hư tật xấu. Năm nay cháu cao lên nhiều và nhìn rất bảnh, chơi Piano ông rất mê. Ông tin bố mẹ sẽ thấy hài lòng vì cháu. Mặc dù vậy, ông thấy cháu hơi (một chút thôi) thiếu sự quan tâm tới người khác. Nếu cháu không sửa chữa ngay và để cho nó ngày càng nhiều thêm thì nó sẽ trở thành tính ích kỷ. Thật kinh khủng nếu mình là một kẻ ích kỷ (chỉ biết nghĩ đến bản thân) đúng không nào? Vậy, ngay từ ngày hôm nay, cháu hãy dành nhiều hơn sự quan tâm tới người khác nhé. Mỗi một lời hỏi thăm, một món quà nhỏ cho người thân, bạn bè là một nguồn động viên lớn ta có thể dành cho nhau. Những việc tốt lành sẽ đến với cháu khi cháu luôn tìm cách mang nó đến cho người khác.  
Năm nay cả gia đình cháu có nhà mới, thật tuyệt. Ngôi nhà ví như một cái bếp vậy: cái bếp đẹp nhưng không có lửa nó sẽ lạnh lẽo và vô dụng. Mỗi một người trong gia đình cần thắp ngọn lửa khiến cho ngôi nhà trở nên ấm cúng và hạnh phúc, "Ba ngọn nến lung linh, thắp sáng cả gia đình". Hãy hiểu rằng các cháu là những đứa trẻ may mắn và hãy nhớ rằng hạnh phúc không ngẫu nhiên ở mãi bên mình nếu mình không cố gắng vun đắp, giữ gìn. Ông chúc các cháu ngoan, khỏe và hãy là những ngọn nến, luôn nỗ lực cháy sáng bền vững vì hạnh phúc của cả gia đình!
Noel 2009" 


"Một mai con khôn lớn, bay đi khắp mọi miền, con đừng quên con nhé, ba mẹ là quê hương... "
Hãy để những kỷ niệm đẹp in sâu trong tâm hồn con trẻ.

Thứ Hai, 14 tháng 12, 2009

Cứ sống cho đúng thì Trời sẽ không phụ...



Hôm trước tôi có tâm sự về việc để hụt mất "nắm xôi" chỉ vì muốn chu toàn với bạn của mình trong bài "Mâu thuẫn". Trong bài viết đó có câu: "Cứ sống cho đúng thì Trời sẽ không phụ..." với mục đích tự an ủi mình. Nhưng hôm nay thì tôi đã có cơ sở để củng cố niềm tin đó. Sáng nay, BB (mời xem bài MÂU THUẪN) gọi điện thoại cho tôi để xác định việc mua cây đàn đó. Tôi rất vui khi nhận được kết quả tốt sau khi mình đã làm một việc đúng. Hôm nay niềm vui mới là trọn vẹn: vừa bán được đàn mà vừa thật sự thoải mái. Vợ yêu, em có vui vì anh: vừa hoàn thành nhiệm vụ kinh tế mà vừa giữ được tư cách của mình. Hôm nay tôi đã "chọn" (hay "trọn") được niềm vui rồi đó, hehe.

Chủ Nhật, 13 tháng 12, 2009

Ngày vui !

 
Đã lâu không có được cảm giác như vậy, nó gần như cái cảm giác trong ngày cưới của mình: lâng lâng, cảm động, sung sướng, bốc đồng, ngẩn ngơ...
Suốt từ sáng mình chẳng ăn gì, trưa cũng không ăn, chỉ uống: trà mạn và bia. Nhưng không say, không mệt, không cồn cào; Chỉ vui, ngắm nhìn những người thân yêu và rất vui.
Nếu đây là một bài văn thì lời mở đầu này có vẻ hơi dài dòng, nhưng đây là blog, không phải văn. Và ngày vui hôm nay là ngày khánh thành nhà mới của mình. Nghe có vẻ hơi thất vọng vì nó không xứng lắm với cái cảm giác mà mình mô tả ở trên. Nhưng không sao, vẫn có nhiều chuyện không cân xứng tồn tại trong cuộc sống mà.
Phú quý sinh lễ nghĩa, ngày nay người ta có thể viện ra hàng đống các lý do để mở ra một cái tiệc rồi thì "Lẳng lặng mà nghe nó chúc nhau,...".
Bắt đầu từ đoạn này mình sẽ chuyển đại từ nhân xưng từ "Mình" sang "Tôi" để nghe cho nó nghiêm trọng.
Đây nói về nghi lễ, tôi vốn không thích cái lễ nghĩa vô cảm theo kiểu "Vay - Trả" của thời nay nên thông thường những việc không quá quan trọng thì tôi chẳng tổ chức làm gì, mang tiếng. Ví như mở mấy cái cửa hàng nhưng tôi chẳng "khai trương" cái nào cả. Tuy thế vẫn có anh bạn từ thời đại học biết tin ghé qua chơi rồi dúi cho cái phong bì. Thấy cũng cảm động nhưng không quên về đưa cho vợ và vợ thân yêu cũng chẳng quên cái bổn phận của người "Tay hòm chìa khóa" mà ghi cái món đó vào một cuốn sổ. Sổ này nhằm đối chiếu để trả lại tương ứng cho những người liên quan khi có dịp (tôi đoán nhà ai cũng có và tôi xin lỗi hay là lấy làm tiếc cho những người không có nó)! Biết là nghe hơi kỳ và có vẻ phụ tấm lòng của những người chân thành như anh bạn tôi nói trên nhưng cái lẽ ở đời nay nó vậy. Ai cũng hiểu và cũng coi như "Tất lẽ dĩ ngẫu", chỉ có điều chẳng ai muốn nói ra mà thôi. 
Hôm nay cũng vậy, không thể phủ nhận niềm vui nho nhỏ khi ngồi kiểm tra quà tặng và đếm phong bì vào buổi chiều nhưng sự thật là về cơ bản hầu hết các món trên đều được cập nhật vào sổ để rồi trong tương lai nó sẽ trở về với khổ chủ trong các dịp tương tự (vậy mà thấy cái phong bì nào to to thì vẫn thấy thích hơn, rõ khổ cho lòng tham con người). 
Đã thế vì sao tôi lại tổ chức khánh thành nhà?
Tuy là út nhưng tôi lại mang trọng trách của một trưởng nam trong gia đình và quan trọng hơn còn là "Ông trưởng" của cả một ngành trong họ. Việc làm nhà của tôi nhận được sự quan tâm của cả gia đình và nhiều người trong ngành họ (vì nhà tôi chính là nơi đặt ban thờ các cụ hay nói một cách to tát thì như kiểu Hà Nội là bộ mặt của cả nước vậy). Và lễ khánh thành nhà hôm nay như thể người ta báo công khi hoàn thành cái Thủy điện Sông Đà đối với Nhà nước và Nhân dân.
Hôm nay mọi người có mặt gần như đông đủ, các chú thím tôi dù đã già yếu và rất ngại đi lại nhưng vẫn cùng với các con đến tham dự khá đầy đủ. Các chị ruột tôi thì tất nhiên có mặt hết (ngoại trừ một chị đang ở Đức). Vợ chồng tôi chạy lên chạy xuống, nhìn thấy niềm vui chân thành của gia đình, họ hàng, bè bạn mà thấy xúc động.
Đến đây tôi cần phải nói rõ hơn một chút để giải thích vì sao niềm vui về việc xây được một cái nhà nó lại to tát đến mức như tôi mô tả. Thực ra, điều tôi muốn nói không chỉ dừng lại ở việc xây được một cái nhà (cho dù nó có to đẹp và hoành tráng đến đâu), điều làm tôi vui nhất đó là được sống trong một đại gia đình đoàn kết và mọi người quan tâm, đối xử tốt với vợ chồng tôi hơn mức bình thường. Tôi coi đó chính là phản xạ qua những gì mà chúng tôi đã sống, nỗ lực làm việc, cư xử với mọi người, giáo dục con cái...
Ngày Bố Mẹ còn sống, không mấy khi tôi mang lại cho họ cảm giác yên tâm. Hôm sắp ra đi, trong cơn mê Bố còn bảo các chị tôi "đi tìm xem thằng Hiệp nó đang đánh bạc ở đâu..." (Mặc dù ở thời điểm đó tôi đã lập gia đình và đã sống đàng hoàng tử tế được 6, 7 năm rồi). Thế mới biết nỗi ám ảnh và lo lắng của cha mẹ về những đứa con hư thật khó nguôi ngoai. Mỗi khi nghĩ lại, tôi thường thấy buồn vì đã khiến Bố Mẹ lo lắng nhiều. Bởi vậy cảm giác "vui ngất ngây" mà tôi có ngày hôm nay chủ yếu là vì tôi thấy ở tuổi 40, mình đã thực sự là một đứa con ngoan. Tôi nghĩ, ở nơi xa Bố Mẹ chắc cũng chỉ mong có vậy và niềm vui mà tôi mang lại cho Ông Bà tuy muộn màng nhưng tôi tin tưởng họ sẽ hài lòng và tạm yên tâm về đứa con trai duy nhất của mình. Tôi chỉ dám nói "tạm" vì cuộc đời có biết bao nhiêu cạm bẫy mà ranh giới giữa cái thiện và cái ác, thành công hay thất bại, hạnh phúc hay khổ đau lại rất mong manh. Chúng ta hãy cùng cầu nguyện và cố gắng sống tốt để hạnh phúc luôn ở bên chúng ta và những người thân yêu. Xin gửi lời chúc mừng đến những ai may mắn còn Bố Mẹ bởi vì chỉ khi họ ra đi ta mới biết mình mất cái gì và chỉ những người như tôi (đã mất đi Bố Mẹ rồi) mới biết rõ các bạn đang có hạnh phúc lớn lao như thế nào. Hãy cố gắng mang lại nhiều niềm vui cho Cha Mẹ trước khi quá muộn.
Nhân ngày vui hôm nay xin gửi lời cảm ơn những người chị thân yêu của tôi, những người đã động viên và giúp đỡ tôi rất nhiều. Đặc biệt là chị cả, chẳng có lời cảm ơn nào xứng với tấm lòng và công lao của chị đã giúp chúng em. Chắc chắn Bố Mẹ đang nhìn chị và gật đầu mỉm cười đấy. Chúc chị luôn có sức khoẻ và được hưởng nhiều hạnh phúc như chị xứng đáng được như vậy.

Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2009

Mâu thuẫn !





Một ông bạn thân đưa một ông bạn đồng nghiệp đến xem đàn (nay gọi tắt ông này là BB, tức là Bạn của Bạn). Tôi tiếp chuyện, BB tin cậy và đồng ý mua đàn, tôi phấn khởi (dĩ nhiên là như vậy). Nhưng chợt nghĩ vì là Bạn của Bạn nên phải cẩn thận để tránh hiểu lầm sau này và do vậy có một đoạn hội thoại như sau:
-          Tôi : Anh nên xem thêm một số nơi khác, đừng quyết định mua vội vì Đàn đã qua sử dụng tuy cùng một loại nhưng giá có thể chênh lệch đến vài trăm đô. Anh mua bây giờ lỡ sau này ai không biết có thể đánh giá đắt rẻ và như vậy sẽ ảnh hưởng tới bạn tôi là người đã giới thiệu anh.
-          BB : Không cần thiết đâu, anh em cả nên tôi tin cậy và không cần phải xem xét gì thêm nữa.
-          Bạn tôi :  Ông bạn tôi đây thì anh có thể hoàn toàn tin tưởng nhưng nếu cần anh cứ xem thêm cho thoải mái.
* Cùng lúc đó Vợ của BB cũng đến, lắng nghe, bày tỏ sự tin tưởng sau đó 2 vợ chồng cùng bạn tôi ra xe đi về (họ không ở Hà Nội) cùng một số lời tạm biệt xã giao (tất nhiên hội thoại còn đề cập tới một số vấn đề khác nhưng tôi chỉ trích những câu liên quan).
Việc mua bán đàn tạm treo ở đây và chưa biết rồi sẽ thế nào (có thể họ sẽ mua hoặc không mua nữa còn tôi thì vẫn tin tưởng về khía cạnh tích cực) nhưng lòng tôi thoáng buồn vì lẽ ra nếu tôi không một mực giữ ý thì "nắm xôi" đã nằm trong tay (vì có câu: thà nhận nắm xôi ngày hôm nay còn hơn lời hứa về một mâm cỗ ngày mai). Nhưng thôi, được cái "lọ" thì mất cái "chai". Buồn thì vẫn buồn nhưng tôi nghĩ nếu có lần thứ hai tôi vẫn sẽ làm như vậy. Mong đừng ai mắng tôi "NGU" (đặc biệt là vợ tôi) nhé vì đời việc gì đến sẽ đến, cứ sống cho đúng thì Trời sẽ không phụ.
* Nhưng nói thật là vẫn hơi buồn, khổ thế !

Thứ Ba, 8 tháng 12, 2009

To the WIFE



Vợ thân yêu!
Anh viết thư cho em vào ngày hôm kia nhưng không xong, cứ nghĩ chiều  hôm qua là có thể gửi cho em được nhưng rốt cuộc phải đến hôm nay mới thực sự hoàn thành. Lúc đầu anh muốn viết tay và anh đã viết tay, sau khi hoàn thành sợ em khó đọc và tránh bẩn thỉu nên anh đánh máy cho rõ ràng. Mặc dù có một số công việc quan trọng cần giải quyết nhưng anh nghĩ rằng việc viết thư cho em là quan trọng hơn và như thế mong em hiểu sự việc này đối với anh nghiêm trọng như thế nào. Và bởi vì lời nói không thể diễn đạt hết điều anh suy nghĩ nên anh chọn cách viết thư, hơn nữa ta cũng đã nói với nhau nhiều lần rồi.
Gần đây, anh thấy quan hệ của hai vợ chồng mình rất kém. Anh đã cố gắng nhưng không mấy hiệu quả. Để anh nói cho em thấy những việc mà anh nghĩ:
Cái giá trị nhất mà trong đời người và trong cuộc hôn nhân có thể đem lại đó là con cái. Người ta ai cũng mong có con và một số người bất hạnh đã không thể có con. Khi có con rồi thì người ta mong chúng được phát triển bình thường, một số gia đình thật buồn đã không thể có được những đứa con bình thường. Khi đã may mắn có được những đứa con bình thường rồi thì người ta cố gắng nuôi dạy để chúng trở thành những đứa trẻ ngoan ngoãn, giỏi giang… và người ta kỳ vọng đủ thứ ở chúng. Đôi khi, chính bởi những kỳ vọng này đã khiến những đứa trẻ bình thường trở nên không bình thường. Bất hạnh thay!
Vợ chồng mình may mắn có được con, hơn thế nữa là có cả con trai và con gái. Điều hạnh phúc ở chỗ chúng phát triển bình thường và rất ngoan ngoãn. Đôi khi, trong những thời khắc khó khăn của anh, anh nghĩ đến các con yêu quý và thấy mình có cả một kho báu. Nhờ đó mà anh đã vượt qua nhiều trở ngại kể cả khi mất cân bằng về tinh thần.
Vậy mà hằng ngày thay vì nói với các con bằng những lời lẽ ân cần như chúng xứng đáng được hưởng thì anh thường thấy em cau mặt : “Mày có cất ngay cái này đi không” hay “Thằng kia, mày chơi cả ngày chưa đủ sao”. Em còn thường lờ đi không trả lời một số việc mà các con hỏi. Sự quát mắng của em khi dạy con học đủ cho một thiên tài trở thành thằng ngốc vì quá căng thẳng (dù anh biết rằng em cũng chỉ muốn điều tốt cho con mà thôi).
Anh có cảm giác như em đem hết những mệt mỏi, bực dọc của một ngày (mà ai cũng có và có thể có nhiều hơn em) để trút lên những người thân yêu của mình. Sự quát tháo, thái độ bực bội, một dạng bạo hành là điều mà hằng ngày anh phải nghe, phải chứng kiến và nhiều khi nó làm anh vô cùng căng thẳng (cái thứ mà anh có thừa trong lúc đi làm kiếm tiền).
Trong khi em không hiểu rằng sự vị tha của một người phụ nữ là điều rất cần thiết cho cuộc sống gia đình thì sự kêu ca, phàn nàn lại được em vận dụng tối đa. Anh thường nghe rằng em rất mệt mỏi, em phải làm hàng đống việc và không có bất cứ thời gian để làm bất cứ việc gì khác…
Anh không muốn nói là công việc của em thì nhàn rỗi, nhưng thực sự thì nó chẳng bao giờ đến nỗi như em nghĩ đâu. Không tin em cứ hỏi Bà ngoại (Mẹ của em) xem em có bận đến mức độ như em nghĩ không và so với những người phụ nữ bình thường khác thì có phải điều kiện sống của em là tốt hơn không?
Đã lâu lắm rồi, anh thấy thiếu sự trìu mến của người vợ dành cho chồng mình. Nhiều khi anh thấy mình thật cô đơn. Anh đã từ bỏ tất cả: Những đam mê tầm thường, bè bạn v.v… Tất cả với anh là gia đình. Đổi lại, sau một ngày làm việc căng thẳng, tối về ăn cơm (may mà bữa cơm dưới bà ngoại thật sự rất có không khí, nếu mấy tháng vừa rồi mà ăn ở nhà thì anh không hiểu đã có những chuyện gì xảy ra); Sau đó nếu hôm nào may mắn thì em sẽ vui vẻ và sẽ có một buổi tối yên bình còn thì đa số là những lời phàn nàn, ta thán và quát mắng con cái cùng với một thái độ (hay còn gọi là một bộ mặt) khá khó chịu; Rồi sau đó ta đi ngủ, anh nằm cạnh một người mà bằng ngôn ngữ thì người ta gọi đấy là Vợ của anh. Rồi ngày nối tiếp ngày… May mà còn có những đứa con. Tất nhiên những việc đó diễn ra chưa lâu nhưng nếu để nó lâu thì sẽ sao nhỉ?
Anh tự hỏi, phải chăng đây chính là con đường đưa những người từng một thời rất tử tế đến với những cuộc nhậu, tìm niềm vui mơ hồ ở những người bạn nhậu hay những thói hư tật xấu khác. Tuy phù phiếm nhưng còn hơn không. Hoặc giả khi say thì người ta có thể quên, để ngày tháng trôi qua !!!
Vì có thể em không hiểu rõ nên anh cần nhắc rằng anh không đề cập đến vấn đề tình dục. Điều anh cần hơn thế là một người vợ, biết quan tâm, chia sẻ, động viên, an ủi chồng của mình. Như một hậu phương vững chắc.
Em hãy biết trân trọng và biết thương anh nhiều vì anh đã luôn tự mình chịu đựng hầu như toàn bộ những căng thẳng (thực sự) trong cuộc sống. Ngoài những niềm vui thì rất ít khi anh chia sẻ với em những nỗi buồn hay sự lo lắng. Đơn giản vì anh không muốn em phải chịu đựng những điều đó. Mà thực sự thì việc chia sẻ niềm vui với em cũng chẳng phải là dễ. Em có vẻ chỉ hào hứng tới những gì mà em quan tâm, một số trong những thứ còn lại mà người khác cảm thấy vui thì em tỏ ra rất dửng dưng. Em có biết rằng đôi khi anh chơi cờ vua, chơi cá ngựa, lắng nghe và tỏ ra vui vẻ với lũ trẻ chính là cách anh chia sẻ niềm vui với chúng (mặc dù anh đâu có thấy thích những thứ đó).
Có khi chính vì anh không chia sẻ để em hiểu rõ hơn mặt kia của đời sống nên mỗi khi gặp một chút rắc rối thì em lầm tưởng nó là một việc gì đó kinh khủng. Bây giờ, anh cần suy nghĩ thêm có nên đưa em cùng anh đứng ra trước mũi thuyền, khi đó em sẽ thấy những thứ lặt vặt ở trong lòng thuyền thực sự chẳng bao giờ là một cái gì đáng để phải bận tâm so với sóng gió ngoài kia. Biết đâu nhờ đó em sẽ làm quen với những rắc rối (là điều không thể tránh trong cuộc sống) và phương pháp để giải quyết nó thay vì bực dọc, hồi hộp hay kêu ca phàn nàn (cách này khiến cho rắc rối được nhân lên gấp bội và thay vì một người phải chịu rắc rối thì một đống người sẽ phải chịu đựng nó, thật khổ).
Bây giờ, em hãy nhìn lại một vài thứ mà em cho là rắc rối, thật ra đó chỉ là những việc có tên gọi và hoàn toàn có thể giải quyết được (thực tế là mọi việc đều đã trôi qua một cách ổn thỏa). Anh thì khác, những công việc mà anh phải giải quyết nhiều khi chẳng có tên hoặc chẳng biết bắt đầu từ đâu và kết thúc như thế nào. Những việc quá sức vẫn thường xảy ra trong cuộc mưu sinh, may thay cho đến giờ anh vẫn đều vượt qua được.
Nhưng mà đằng sau những sự việc đó, những cái khả năng mà nhiều khi bản thân anh hoặc một số người cứ cho là tài giỏi - nghĩ kỹ thì chẳng qua là bị dồn vào thế thì bắt buộc phải tìm cách thoát ra mà thôi – thì anh cũng là một con người với đầy đủ tâm tư, tình cảm, cảm xúc… Thế nên, ngoài việc cố gắng thực hiện bổn phận kiếm tiền nuôi gia đình thì anh cũng có những nhu cầu về nghỉ ngơi, giải trí; Và những nỗi buồn, những căng thẳng được tạo ra từ áp lực công việc cũng cần phải có đối trọng để cân bằng tâm lý.
Chính vì những áp lực trong công việc là rất ghê gớm nên ai cũng cần phải tìm cách cân bằng lại. Bình thường, người ta sẽ chọn một số cách giải trí như: nhậu nhẹt uống bia sau giờ làm việc hay là tụ tập bạn bè, hát karaoke, nhảy đầm, ngoại tình v.v… và v.v… Với anh, như em biết: Gia đình chính là cách cân bằng mà anh đã chọn, đó là nơi để giúp anh thư giãn, là nơi trú ẩn của cuộc đời. Thế nên, cái không gian ấm cúng của một gia đình được tác thành bởi vợ và những đứa con là một điều cực kỳ cần thiết đối với anh. Nếu không, anh sẽ chẳng thể nào chịu nổi. Phựt !
Vậy mà thời gian này anh đã chẳng thể có nơi trú ẩn. Anh hài lòng về những đứa con nhưng dường như em quên mất rằng vai trò của em là rất lớn trong việc tạo ra không khí ấm cúng cho gia đình. Chúng ta đã không thể có tiếng nói chung và em sẵn sàng đôi co với anh về bất cứ việc gì; Sẵn sàng hờn dỗi hoặc tỏ thái độ xấu về bất cứ chuyện gì không như ý và luôn sẵn sàng lãng phí một vài ngày của đời người ngắn ngủi vào những chuyện hờn dỗi vớ vẩn đó; Sẵn sàng bẳn gắt với con vào bất cứ lúc nào. Như thế, em hoàn toàn không để ý gì đến tâm trạng của anh, không cho anh có cơ hội để được cân bằng lại mình. Có vẻ như em cho rằng bản thân em đã quá mệt mỏi và không cần phải để ý gì đến ai cả. Nếu quả như vậy, em hãy nghĩ đến mũi thuyền (chỗ anh đang đứng) và nghĩ đến lòng thuyền (nơi em đang ngồi). 
Tối qua, anh đi ăn tiệc cùng bạn bè, xung quanh anh là số đông những kẻ đang tìm cách tự cân bằng lại mình bằng rượu ngon, hát hò và gái đẹp (nhiều gái đẹp lắm). Mọi thứ đều là sự cám dỗ, nó mời gọi người ta thoát ra khỏi cái gia đình đầy những trách nhiệm và sự ràng buộc. Nhưng đó không phải là những thứ anh thích vì anh yêu em và các con và anh muốn cuộc đời phải vui vầy bên nhau một cách lành mạnh. Em đừng đẩy anh vào hàng ngũ của những kẻ đã từng một thời là người tử tế một khi anh không thể cân bằng và không thể chịu được áp lực. 
Anh mong em hiểu và biết giữ gìn hạnh phúc vì đó không phải là thứ cứ tồn tại một cách tự nhiên và mãi mãi đâu. Nó cần vun đắp như những ngọn lửa cần có củi và sự tiếp củi. Việc chúng ta “được” sống hay “phải” sống bên nhau trong suốt cuộc đời là do ý thức của cả hai đứa được cộng hưởng bởi tình yêu và sự hy sinh (không thể thiếu) mà trong đó hy sinh của người phụ nữ nên nhiều hơn một chút. Chúng ta cần biết ơn Trời Phật đã cho chúng ta được ở bên nhau và chúng ta cần biết ơn nhau vì trên thực tế thì chúng ta đã, đang và luôn hỗ trợ nhau rất nhiều. Tại sao chúng ta lại phải cau có với nhau trong khi chúng ta chính là ân nhân hay còn là những người bạn tốt nhất của nhau. Thử tưởng tượng nếu thiếu một trong hai đứa, cuộc sống sẽ khó khăn thế nào?
Có câu: “Nếu bạn nghĩ rằng mệt, bạn sẽ mệt thật đó”. Hãy suy nghĩ lạc quan.
“Mơ một hạnh phúc có quá lớn lao không em!”.

Nhân Quả



Tối đang xem TV. Anh con trai không biết nghĩ gì hỏi bố: "Trước khi sinh ra thì con ở đâu, khi sắp sinh thì con như thế nào, thấy gì, nghĩ gì... Sao con chẳng nhớ chút nào về việc đó nhỉ? Mà sao người ta lại phải chết nhỉ... !?"
Tôi là Phật tử, được đọc, nghe giảng Pháp nên cũng hiểu một chút (rất ít), may mà đề tài này lại trúng ngay vào cái mà tôi đã học được nên mới giúp ku cậu sáng tỏ ít nhiều. Nhân tiện đưa lên đây chia sẻ cùng các Bác coi như một câu chuyện của 2 bố con tôi. Chuyện như sau:

- Con hỏi: "Câu hỏi như ở trên đấy ạ"
- Bố trả lời: "Này con trai, Ông Phật mà bố vẫn tôn thờ là nhân vật có thật trong cuộc sống. Hơn 2500 năm trước, Người là Thái tử Tất Đạt Đa. Tuy ở ngôi tôn quý nhưng Người sớm hiểu những nỗi khổ của cuộc đời như Sinh, Lão, Bệnh, Tử, Cầu bất đắc khổ (Muốn mà không đạt được), Ái biệt ly khổ (phải xa lìa những người thân yêu), Oán tắng hội khổ (phải gặp gỡ, hợp tác với những người mà mình ghét)... nên quyết tìm đường giải thoát. Cha Người là Vua Tịnh Phạn ngăn cản. Người đề nghị Cha giải đáp cho 4 điều, nếu không được thì xin hãy để Người ra đi. Đó là : 1. Người ta từ đâu mà sinh ra; 2. Người ta sẽ đi về đâu; 3. Làm thế nào để Người ta trẻ mãi không già ; 4. Làm thế nào để ai nấy đều hạnh phúc. Vua Cha đã không thể trả lời được.
Người đi tìm thầy học đạo. Chứng được Vô sở hữu xứ, được Phi phi tưởng xứ là đã được an định vô cùng, hạnh phúc vô cùng nhưng thiết nghĩ những điều sở cầu vẫn chưa giải đáp được nên quyết tâm phải tiếp tục tìm tòi. Qua một quá trình tu tập có khi sai đường (tu khổ hạnh), một hôm đi đến gốc cây Bồ Đề, Người phát nguyện sẽ không rời khỏi đây nếu chưa tìm ra con đường giải thoát. Sau 49 ngày đêm Thiền định, Người chứng được Túc Mạng Minh (thấy được vô số kiếp luân hồi của mình trước đó). Tiếp đến Người chứng được Thiên Nhãn Minh (như người ở trên lầu cao nhìn xuống, thấy vô số chúng sinh nhận Quả báo mà đầu thai vào các cõi). Sau cùng Người Chứng được Lậu Tận Minh, ra khỏi Luân hồi, thấy biết mọi thứ đúng như thật, hoàn toàn Giải thoát và trở thành Phật (Budha) Thích Ca Mầu Ni.
Như vậy, theo Phật dạy: Chúng sinh cứ sinh, tử luân hồi hết kiếp này đến kiếp khác. Tuỳ theo Nghiệp mà sinh vào từng cõi (gồm 6 cõi : Cõi Trời, Cõi Người, Cõi Atula, Súc Sinh, Ngạ Quỷ, Địa Ngục). Mà Nghiệp được tạo thành từ những hành động, lời nói, ý nghĩ. Chúng sinh tạo Nghiệp lành sẽ được sinh vào cõi lành (mầu xanh) và ngược lại thì sinh vào cõi ác (mầu đỏ). Điều này chính là một phần của Luật Nhân - Quả.
Luật Nhân - Quả thật là tuyệt vời và rất công bằng, khoa học. Nói về điều này cần nhiều thời giờ, bút mực. Nhưng ta có thể quan sát như sau: Tại sao có Người luôn gặp may mắn và ngược lại. Có người luôn nhàn nhã mà vẫn sung sướng còn có người thì đầu tắt mặt tối cả đời chẳng đủ miếng ăn. Có Người bệnh tật khổ đau, tai nạn hay dung mạo xấu xí - Có người mạnh khỏe hạnh phúc, xinh đẹp...
Cái này theo luật Nhân Quả giải thích thì những người hạnh phúc, may mắn là do Phước (Nghiệp tốt) tích luỹ ngay từ đời này hoặc từ tiền kiếp còn những người bất hạnh thì do đời này hoặc đời trước gieo Nghiệp xấu nên giờ phải trả nghiệp. Ta ví dụ thế này: Giả sử mặn là nghiệp xấu thì mỗi khi làm, nói, nghĩ một việc xấu ta sẽ tích được một hạt muối ở trong cái lu (chủng tử nghiệp) . Việc càng xấu nhiều thì ta sẽ càng trữ được nhiều muối. Cứ càng mặn thì đời ta sau này càng khổ: gặp nhiều điều không may mắn, đầu thai vào các cõi ác, dung mạo xấu xí hoặc ngay đời hiện tại cũng gặp nhiều điều không tốt...Ngược lại càng nhạt thì Phước càng nhiều, sau này sẽ được sinh vào các cõi lành. Đời này và đời sau được hưởng nhiều may mắn, hạnh phúc...
Thế điều gì xảy ra khi mỗi khi ta làm, nói, nghĩ những điều tốt? Mỗi lần như vậy ta sẽ được một chút nước, nước này đổ vào lu và làm muối loãng ra. Càng nhiều việc tốt thì nước vào lu càng nhiều, khiến cho muối loãng ra, nước nhạt đi và đương nhiên hạnh phúc sẽ đến.

Thế sao có những người làm nhiều điều tốt mà vẫn gặp bất hạnh? Không có gì là lạ, đơn giản vì trước đó hoặc những kiếp trước đó họ đã bỏ quá nhiều muối vào trong lu mà thôi. Vậy ta hãy gắng thực hiện nhiều việc tốt để đổ thật nhiều nước vào lu. Ít nhất điều này sẽ giúp giảm đi hiểm nguy nếu trước đó chúng ta đang trót sở hữu một cái lu đầy muối mà không biết.
Và cuối cùng, con trai ạ, con hãy hàng ngày, hàng giờ năng đổ nước vào cái lu của mình nhé ! "
Trên đây là đôi điều mà tôi đúc rút được qua việc đọc, nghe từ sách hoặc từ lời giảng của những vị Cao Tăng. Sự thẩm thấu và cái hiểu của tôi chưa hẳn đã chính xác như lời Phật dạy. Vậy mong mọi người chỉ coi đây là câu chuyện mà cha con tôi muốn cùng chia sẻ. Trân trọng!

Người với Người !















Ảnh trên hai chú gấu con tại Mỹ nắm tay nhau để xua tan sợ hãi khi khám phá một vùng đất mới.
Tôi thấy ảnh này khi đọc bài "10 ảnh thiên nhiên tuyệt mỹ tháng 7" trên Vnexpress và chợt nghĩ tới mối quan hệ giữa con người với con người. Nhân cảm hứng xin ghi lại bài thơ HỎI của nhà thơ Hữu Thỉnh:
Tôi hỏi đất:
- Ðất sống với đất như thế nào?
- Chúng tôi tôn cao nhau.
Tôi hỏi nước:
- Nước sống với nước như thế nào?
- Chúng tôi làm đầy nhau.
Tôi hỏi cỏ:
- Cỏ sống với cỏ như thế nào?
- Chúng tôi đan vào nhau
- Làm nên những chân trời.
Tôi hỏi người:
- Người sống với người như thế nào?
Tôi hỏi người:
- Người sống với người như thế nào?
Tôi hỏi người:
- Người sống với người như thế nào?

* Xin xem lại bức ảnh, đọc lại bài thơ và cùng suy ngẫm!

Dừng lại !



Đầu năm nhà tôi đi Thanh Minh. "Thanh Minh trong tiết tháng 3, Lễ là Tảo Mộ hội là Đạp Thanh". Tôi thấy đó là một tập tục rất hay. Hàng năm đi Thanh Minh ít nhiều giúp con người ta đừng quên cội nguồn của mình.
Nhà tôi đông chị em, dù toàn người ghê gớm nhưng may mắn là đều yêu thương và quan tâm tới nhau. Tôi là con út, lại là con trai duy nhất nên ngày xưa gọi là "cậu ấm", mấy bà hàng xóm trêu là "cậu ấm sứt vòi". Trong nhà, ai choành choẹ với ai thì mặc, chứ riêng tôi thì chị nào cũng thương. Điều này chỉ khi lớn lên, đã có gia đình và va chạm nhiều với cuộc sống, tôi mới thực hiểu giá trị và tôi đã biết yêu thương, trân trọng tình cảm của các chị dành cho mình.
Trong số các Chị kính mến của tôi đó, hôm nay có vài người không đi Thanh Minh cùng đại gia đình. Một Chị thì do đi Thanh Minh cùng nhà Nội, điều đó là không thể khác được nên không nói tới Chị này nữa. Còn hai Chị khác thì thường thường rất hay báo bận. Điều này có vẻ không ổn lắm vì thường thì trừ một số ít người không đủ năng lực làm việc hay không có công việc để làm và những người già, trẻ sơ sinh thì tôi thấy ai hình như cũng bận với cuộc đời thì phải. Và từ đây, để ngắn gọn, tôi sẽ gọi 2 Chị nói trên là 2 Chị Bận. Hôm nay đúng ra tôi cũng bận, vì để đi được Thanh Minh, tôi đóng cửa hàng. Tức là tôi đã phải hy sinh việc B để làm việc A mà tôi nghĩ là quan trọng hơn. Và những chị khác cùng đi với tôi nữa, chắc hôm nay họ cũng đều phải bỏ một công việc gì đó.
Tôi không có ý trách giận gì 2 Chị Bận. Chắc các Chị chỉ nghĩ đơn giản là có đông người đi rồi, vắng mình cũng chẳng sao. Thế nên tôi không định nói gì về việc này. Nhưng tình cờ hôm trước đọc quyển "Tâm lý Đạo Đức" của thầy Thích Chân Quang có câu: "Biết người khác có lỗi mà mình không nói cho họ biết để họ sửa thì tức là mình cũng có lỗi".
Vậy nên, tôi viết vài dòng mong 2 Chị Bận kính mến của tôi và cũng nhân đây gửi gắm tới cả những Chị khác trong đại gia đình Việt Nam ta có thể đọc được và cùng suy ngẫm: Ta chạy miên man trong cuộc đời, đôi lúc hãy dừng lại. Để làm gì? Để xem ta có quên gì không, có chạy nhanh quá, mải miết quá mà rơi mất cái gì quý giá không. Chuyện chúng ta có đi Thanh Minh hay không là một chuyện nhỏ. Nhưng ý nghĩa của việc đi Thanh Minh thì không hề nhỏ: đó cũng chính là lúc ta dừng lại đấy, để không đánh rơi mất cội nguồn của mình, để các con mình sau này tới ngày Thanh Minh nó không "BẬN" !!!