Thứ Sáu, 24 tháng 12, 2010

Đàng hoàng

Sống đàng hoàng khó thật !
Hôm nay vợ tôi có một ý rất triết học: mua cái đĩa Paris by night xịn, nghĩa là không mua đĩa lậu, cũng đồng nghĩa phải mua với giá đắt gấp khoảng 30 lần. Vợ bảo, nếu cứ mua đĩa lậu thì người ta (Thúy Nga) sống làm sao? Rất nhân văn !
Trước hết, xin giải thích chút ít vì sao trong những câu chuyện của tôi thường có hình bóng của một bà vợ kẻo quý vị tưởng rằng tôi sợ vợ. Thực tế,  quý vị không tưởng mà đúng là tôi sợ thật, thế mới đau. Dẫu vậy, tôi vẫn được an ủi rằng: thời Chiến Quốc có Quản Trọng, Nhạc Nghị dưới một người (Vua) mà trên muôn người đã đi vào sử sách, còn mình dưới một người (vợ mình)  mà ngang với muôn người (vì ngoài vợ thì tôi chẳng sợ ai) cũng đáng kể là bậc "sĩ phu" !
Trở lại đề tài chính, việc mua đĩa lậu xét cho cùng là một việc tội lỗi, tiếp tay cho cái sai có đất tồn tại và phát triển, thế nhưng bỏ ra 25usd (khoảng 500.000đ) mua cái đĩa xịn so với chạy ù ra chợ Hào Nam mua cái đĩa lậu 20.000đ quả là một sự so sánh đáng phải suy nghĩ. Nói là nghĩ vậy thôi, nhưng tôi đoán chắc đến 99% rằng từ đây tới Tết 2010 (thế nào Thúy Nga cũng ra cái đĩa xuân), tôi vẫn chưa trở thành người đàng hoàng được, tức là tôi vẫn sẽ mua đĩa lậu để mà tiếp tục là kẻ tiêu thụ của gian, nhục thế !
Giờ là chuyện công việc, sinh ư nghệ, tử ư nghệ nên phàm chuyện gì cũng không nên xa rời công việc. Xưa tôi có làm vài việc khác nhau trước khi đến với nghề Piano này, một trong số đó là nghề quảng cáo. Đầu tiên, tôi làm nghề đó rất hay, sau vì nhiều người mở ra quá nên nảy sinh cạnh tranh khốc liệt, và ông nào cũng đua nhau giảm giá, giảm đến mức độ không tính đâu cho ra lãi, thế là sinh ra ăn bớt. Có câu: giấy rách giữ lấy lề mà lúc đó tôi cũng không rách nên ban đầu tôi giữ lề ghê lắm, sau một thời gian thấy cứ ngồi ôm lấy cái "lề" mà chẳng có được khách khứa hợp đồng gì, nhân viên thì rục rịch bỏ đi... Tình thế khiến tôi cũng bắt đầu phải chấp nhận ăn bớt: khung thép Trung Quốc thay cho thép Hòa Phát, loại dầy 1mm được thay bằng loại 0.7mm... Nhưng cũng chỉ được một thời gian khi mà thị trường phát triển từ cấp độ "ăn bớt" sang cấp độ mới là "ăn gian" và "ăn cắp" thì mấy thằng mới chỉ biết ăn bớt như tôi cũng hết dần đất sống và tôi bỏ nghề chứ quyết không "lên chức".
Sau nhân duyên đưa đẩy tôi tới nghề Piano, nghề này hay, khâu mua hàng tôi được tiếp xúc với người Nhật, học được rất nhiều ở họ sự đàng hoàng, trung thực, cung cách làm ăn nghiêm túc, minh bạch...,  khâu bán hàng tôi được tiếp xúc với đa số khách hàng có trình độ. Thời gian cứ êm đềm trôi, ngày nọ, tôi gặp ông bạn cùng nghề:
- Ông bạn: Ai lên dây đàn Piano cho anh?
- Tôi: Anh
- Ông bạn : Anh lên mất bao nhiêu thời gian?
- Tôi: Cũng tùy, có khi gần 2 tiếng, có khi đến 4, 5 tiếng.
- Ông bạn: Anh cẩn thận thế làm gì, khách có biết đâu.
Tôi về suy nghĩ, làm lâu làm chóng, kỹ hay không khách không biết, 26 bước căn chỉnh đàn piano công phu mà tôi vốn rất tâm đắc có thực hiện hay không khách cũng chẳng biết, bớt nó đi thì giảm được giá nhiều (hoặc được lợi hơn nhiều). Trong khi nhiều người mua chỉ cần giá rẻ, nhờ "cô giáo" đến bấm toèng toèng toeng toeng rồi cô "gật" thì mua, cô "lắc" thì lại "theo em anh đi về...", thế thì biết đâu tốt xấu, việc mình làm lại chẳng thừa ư ?!
Tôi nghĩ tới thằng em xưa là "đồ đệ" mình, ngày mình bỏ nghề quảng cáo vì quyết không làm thằng ăn gian thì nó tỏ ra thức thời vụ để "hòa mình" vào "biển lớn" và nay nó giầu (có nghĩa là nhiều tiền). Hôm trước nó vừa vào nhà tôi chơi khoe: "Em ký được hợp đồng với bọn Hàn Quốc, làm với bọn này gặp chủ nó là cứ phải cúi đầu chào A dô si ô nghĩ cũng nhiêu khê, nhưng em kiếm bẫm lắm, cứ 3000 cái đèn Led thì em tính thành 4000, sắp tới có lẽ em mua cái nhà đối diện về làm hàng xóm với bác". 
Lại lan man nghĩ tới chuyện của mấy cậu vận chuyển piano kể về một cửa hàng kia chẳng cần biết gì về kỹ thuật, chỉ liên doanh với  mấy "giáo viên" mà bán Piano chạy có tiếng, khỏe re.
Làm sao nhỉ? Giữ được mình không? Ôi dào, thời thế nó thế thì phải thế, nghĩ làm gì, đi mua cái đĩa 25$ trước đi, tôi tự nhủ và tôi sẽ làm, mời bà con Tết này tới nhà tôi xem Paris by night đĩa xịn ra sao nhé !
Sống đàng hoàng không dễ vẫn phải cố mà sống cho đàng hoàng !

Thứ Sáu, 17 tháng 12, 2010

Đồng đội !

Cùng chia sớt nỗi vui
Hay nỗi sầu







      


     
Thói đời, thâm tâm thường ai cũng nghĩ mình giỏi, không chịu phục người khác và không chịu nhận mình kém. Khi thành công, người ta kiêu ngạo, khi thất bại người ta đổ lỗi. Ở tuổi 40, tôi học được một bài học từ những người trẻ hơn và ở trên sân Tennis.
Hôm đầu tuần, chúng tôi chơi một trận giao lưu với 2 em ở một sân khác. Tôi đứng đồng đội cùng với N, một bạn trẻ hơn và chúng tôi có đặc điểm chung luôn tự cho mình là những nhà vô địch, trận đó, chúng tôi thắng đậm. Ra sân, N tự hào tuyên bố đối thủ chưa xứng tầm với chúng tôi, lúc đó tôi không thích thái độ của cậu ý nhưng vì đang hào hứng nên tôi cũng lờ đi.
Giữa tuần vừa rồi, chúng tôi có dịp tái ngộ, trận đầu tiên, những người bên kia chiến tuyến đả bại chúng tôi với tỷ số khá đậm. N cho rằng do chúng tôi vừa ra sân nên chưa "vào tay". Trận thứ hai, chúng tôi vẫn thua, và rồi chúng tôi đổ lỗi cho nhau, đơn giản vì ai cũng cho rằng mình giỏi và thua chỉ bởi lỗi người kia.
Cuối tuần vừa rồi, do "mối lương duyên" giữa tôi và N rạn nứt nên tôi đứng cùng một cậu khác trong trận gặp lại chính bộ đôi nói trên, chúng tôi thắng. Ra sân, hai bạn trẻ đối thủ của chúng tôi trao đổi với nhau, họ nói : "Kinh nghiệm thi đấu của mình vẫn còn non hơn  các anh ý nên thua là đúng thôi, phải cố gắng nhiều hơn nữa". 
Tôi nín lặng, bây giờ tôi hiểu tôi và N là những kẻ thua trận, tâm phục khẩu phục!

Thứ Năm, 25 tháng 11, 2010

Mơ ước !

Giá như mình có 100.000usd nhỉ”?
Đó là mơ ước của chẳng riêng vợ tôi, còn là mơ ước của nhiều người, tuy rằng đối với một số người thì chừng đó chưa thấm tháp gì. Chỉ có điều, sau khi nghe ước mơ “giản dị” của vợ trong lúc mơ màng bên ly cà phê sáng, tôi đánh liều hỏi một câu ngắn gọn “để làm gì?”, vợ không trả lời.
Ngày trước, chúng tôi từng ước mơ một số thứ, ngày nay đa phần những mơ ước đó đều đã thành hiện thực. Hôm nay, vợ có ước mơ mới trong khi nhiều người khác vẫn mơ ước được như chúng tôi, cái vòng luẩn quẩn ! Có chuyện như sau:
“Một du khách Anh đến đảo Corse. Ông thấy trên bến cảng một ngư dân trẻ đang nằm trên thuyền câu hút thuốc và nhìn trời. Ngạc nhiên, ông hỏi:
- Tại sao anh không làm việc để có chiếc thuyền thứ hai?
- Để làm gì?
- Với số tiền có được từ con thuyền thứ hai, anh sẽ mua chiếc thứ 3, thứ 4, rồi cả đoàn thuyền.
- Rồi sao nữa?
- Với số tiền có được từ đoàn thuyền, anh có thể nghỉ ngơi.
- Vậy ông xem, tôi đang làm gì đây?”
Đó là câu chuyện vui, đừng ông nào học theo không làm ăn mà nằm khểnh hút thuốc trên thuyền vợ có  đẩy xuống sông ráng chịu ! Quay trở lại câu chuyện giữa hai vợ chồng tôi, ai đó có thể nghĩ vợ tôi không trả lời vì cho rằng câu trả lời là thừa, hoặc giả ai đó ác ý hơn cho rằng vợ tôi nghĩ tôi hâm nên không thèm trả lời. Tôi cũng có cách nghĩ riêng của mình, tôi cho khi mình đặt câu hỏi, vợ tôi chưa sẵn sàng cho câu trả lời, cô ấy chưa thể chắc rằng liệu gia đình tôi có thực sự cần thiết số tiền lớn thế không dẫu cho việc phù phiếm thì nhiều.
Nhà tôi đủ về mặt cơ bản, có nhà cửa ấm cúng, có gia đình thuận hòa, có sức khỏe và công việc ổn định… Cái gì cũng bình bình, chỉ con cái là giàu, vì có đủ nếp, tẻ, hai đứa đều ngoan, học tốt, chơi đàn giỏi, yêu gia đình… Người đời cứ ước hai chữ “bình yên”, ơn Trời, tôi đang có. Biết đâu, trong lúc lo kiếm 100.000usd và sau khi có nó, hai chữ đó còn chăng?

Thứ Ba, 5 tháng 10, 2010

“Cho tôi một vé đi tuổi thơ” !

Mỗi chúng ta đều có một tuổi thơ gắn liền với những kỷ niệm khó quên. Tôi thuộc thế hệ đầu của 7x (những người sinh từ năm 1970 đến 1979) và được sinh ra giữa Hà Nội của thời bao cấp. Ngày đó, nhà tôi mặt trước nhìn ra cầu Chương Dương, mặt sau là ngõ Phất Lộc. Cái ngày cầu Chương Dương chưa xây thì chỗ đầu cầu phía Hà Nội bây giờ là Cột Đồng hồ to có 3 mặt để nhân dân xem giờ và cũng là một địa danh đáng nhớ của Hà Nội cũ. Lũ trẻ chúng tôi vẫn thường ra đó thả diều, đá bóng khi thời tiết đẹp, khi nắng và khi mưa. Thực ra chỗ đó là đường giao thông nhưng Hà Nội ngày ấy vắng vẻ như thế và chúng tôi thì chỉ phải đi học có một buổi.
Những trưa hè ngóng mẹ đi làm về tôi vẫn thường ngồi ở cửa mà dõi ánh mắt sang con đê vắng phía bên kia đường. Con đường ven đê vắng đến nao lòng, vệt nắng trải dài bò từ triền đê xuống mặt phố, thoảng lắm mới có bóng người đạp xe nghiêng nghiêng, tôi tìm trong đó hình dáng quen thuộc của mẹ mình.
Tối mùa đông khi có tiếng rao “Lạc rang, ngô rang, hạt dẻ…”, bố sai tôi ra gọi bà hàng, tôi vẫn có thể hình dung bà hàng với khăn vấn trên đầu và thúng hàng đội trên khăn. Bố thích ăn ngô cúp, đó là loại ngô rang nhưng không phồng lên, nó quắt lại, thơm và ròn đến mức hơi cứng, bây giờ chắc chẳng ai ăn. Tôi chỉ thích hạt dẻ và lạc rang, chẳng hiểu sao lạc rang ngày đấy ngon hơn lạc rang bây giờ nhiều lắm.
Đêm, chị tôi đi làm ca. Bộ quần áo công nhân, chiếc cặp lồng treo trên ghi đông xe đạp, ánh sáng vàng nhợt nhạt từ chiếc đèn đường loại có chao tuy yếu ớt cũng đủ soi đường chị tôi đi, bóng chị trùm lên mặt đường rồi khuất dần vào góc phố, đâu đấy văng vẳng tiếng rao đêm nghe da diết!
Tết. Từ đầu tháng chạp đã có những chiếc xe đạp chở lá rong đi lại, rồi thấp thoáng những cành đào qua phố. Mẹ hay cho tôi đi chợ hoa vào 27 hoặc 28 tết, thường là chợ hoa Hàng Lược, bao giờ hai mẹ con cũng ra về cùng một cành đào bích tán tròn mà mẹ đã mất nhiều công lựa chọn. Năm nào nhà tôi cũng gói bánh chưng, chẳng hiểu làm những gì mà chuẩn bị mất mấy ngày, đến đêm 29 thì cả nhà quây quần để trông nồi bánh. Bọn trẻ con chúng tôi chỉ a dua được lúc sớm, rồi trong khi tán chuyện thì ngủ thiếp đi lúc nào chẳng biết. Đêm khuya chỉ còn lại các bà và các mẹ (bố tôi có 2 bà vợ và 2 bà mẹ vợ sống cùng trong một nhà), thỉnh thoảng giật mình tỉnh giấc tôi vẫn nghe tiếng củi tra vào lò nổ lép bép, tiếng nhai trầu và tiếng thì thầm trò chuyện của các cụ, trong đêm lạnh mà thấy lòng ấm lại, không gian đã thơm mùi bánh chưng. Một lát nữa là giao thừa, tôi được cùng bố chuẩn bị pháo. Pháo phơi trên gác bếp cho đỡ bị ẩm, bố và tôi gỡ pháo rồi buộc vào một cái sào. Trọng trách đốt pháo đón giao thừa được giao cho tôi, pháo phải nổ to, đều và không bị xịt thì mới hên. 23 giờ 58, 23 giờ 59…, không khí se lạnh và tay tôi run run đưa que diêm về phía ngòi bánh pháo: đoành, đoành, đoành…, nhà nhà rền vang, phố phố rền vang, cả đất trời rền vang, mùi thơm lan tỏa, thiêng liêng, lòng người xốn xang... Tết đã về với đầy đủ cảm xúc, âm thanh, mùi và vị…
Ngày đó, mùa Hè là mất điện. Thực tế điện có thể mất quanh năm nhưng chỉ đến hè ta mới nhận rõ sự thiếu vắng của điện, đơn giản là vì ta cần có cái quạt. Ấy là nỗi khổ đối với người lớn, còn  với trẻ con thì đó là chuyện vặt, tối càng mất điện càng vui. Vì mất điện thì chúng tôi được ra đường mà chơi đủ thứ. Có ai còn nhớ trò “Đưa ma ra đồng” không nhỉ? Mất điện mà chơi trò này thì đỉnh, một đứa làm “ma” nằm ngay đơ ra và dăm bảy đứa xúm quanh, mỗi đứa chỉ đặt một đầu ngón tay vào “ma” rồi cùng thì thầm đọc "thần chú", thế mà có thể nhấc bổng “ma” khiêng đi vòng quanh. Còn một trò nữa mà ngày đó tôi rất khoái là trò bắt đom đóm bỏ vào vỏ trứng rồi thả xuống chậu nước, tôi có cảm giác chậu nước như một bầu trời và những con đom đóm là những vì sao lấp lánh. Đêm, sau khi nghịch ngợm chán thì chúng tôi tắm nước lã và trèo lên sân thượng ngủ, cả một bầu trời vằng vặc sao, gió nhè nhẹ mơn man cùng “vầng trăng dịu êm dìu em vào giấc mơ…”.
Có đứa trẻ nào ngày đấy mà không mong tới Trung Thu?  Hầu như đứa nào cũng được đi Hàng Mã, đồ chơi tuy rẻ nhưng tiền bố mẹ cho cũng chỉ đủ mua một, hai món là cùng. Thế mà khi cả hội họp vào là đủ cả: đèn kéo quân, đèn ông sao, rồi đèn gì mà cho nến vào giữa đẩy đi nó quay vòng vòng tôi không nhớ tên; súng ống bơ (khi bắn có cái que đập vào ống bơ kêu lạch tạch), súng phun nước (loại bằng cao su muốn bắn phải bóp vào báng); tầu thủy chạy bằng dầu, đốt lên chạy vòng quanh chậu nước... Trẻ con ngày ấy hễ ở cùng khu phố thì thường sẽ học cùng lớp hoặc cùng trường. Đêm Trung thu những đứa thân nhau tạo thành các nhóm và tập trung ở sân thượng của nhà đứa nào rộng, việc chuẩn bị diễn ra từ chiều hoặc có khi từ sáng. Nhóm tôi tổ chức chơi Trung Thu ở sân thượng nhà tôi và luôn được các bà chị chu đáo của tôi giúp cho một con chó bông bằng bưởi. Các loại hoa quả và bánh nướng, bánh dẻo mỗi đứa góp một ít là đủ bầy một mâm thịnh soạn. Chúng tôi trông trăng đến tận đêm khuya, cho tới khi ông trăng lên tới tận đỉnh đầu mới được phá cỗ, đó là nguyên tắc, có thèm cũng không đứa nào được ăn trước. Trong thời gian đó chúng tôi lôi súng ống ra mà bắn nhau hoặc nhảy múa và chơi đủ thứ trò mà các ông bố, bà mẹ ngày đó hay là chúng ta bây giờ thường cho là vô bổ.
Năm tháng tuổi thơ đã đi qua một cách tuyệt vời như thế, giờ tôi đã là một người đàn ông trung niên "đủ lớn để mong bé lại như ngày hôm qua", để ước mơ có được một tấm vé đi tuổi thơ, nhưng phải là vé khứ hồi. Vì, trích lời ông Putin, tổng thống Nga:
Ai không nhớ về Liên Xô, kẻ đó không có trái tim nhưng ai muốn quay trở lại thời Liên Xô, kẻ đó không có khối óc.”.


Chủ Nhật, 12 tháng 9, 2010

Viết văn !

Tối nay, tôi định viết một bài văn. Hẳn là một bài văn chứ không phải bài viết thường đâu nhé. Là bởi, sau khi có vài lời khen về một số bài viết của tôi trước đó thì tôi đã cho mình là một văn sĩ và tôi nảy ra cái ý tạo một tác phẩm theo lối của một văn sĩ thực thụ.
Để bắt đầu, tôi phải bóp trán suy nghĩ xem mình sẽ viết gì. Vì văn chứ có phải đùa đâu nên tôi nghĩ ghê lắm. Thoạt tiên, tôi định kể về chuyện ngày xửa ngày xưa có Cải và Ngô hùn hạp làm ăn chung. Hễ mỗi khi chia chác quyền lợi thì anh nào cũng thấy mình thiệt. Đã thế Cải lại hay chê Ngô ích kỷ. Vốn đã không bằng lòng về cách phân chia quyền lợi của Cải lại bị Cải chê nên Ngô ức lắm. Sợ hiểu biết của mình có chỗ nông cạn nên sau đó Ngô chủ tâm tìm hiểu xem nghĩa của từ Ích kỷ ra sao. Sách giảng rằng: ÍCH là lợi, KỶ là bản thân mình, ÍCH KỶ là làm lợi, nghĩ lợi cho bản thân mình. Trái nghĩa với từ Ích kỷ là từ VỊ THA, có nghĩa là làm lợi, nghĩ lợi cho người khác. Hiểu được như thế, Ngô tự nhận thấy mình ích kỷ thật vì hắn cho rằng đã mang trách nhiệm của một người đàn ông cột trụ mà không biết gây dựng, vun vén cho gia đình mình thì đời nó chửi là thằng ngu, thằng vô dụng, còn vợ thì nó cắt C. (giải nghĩa: C. là viết tắt của cái hàng ngày đút vào mồm). Ngộ ra điều đó, Ngô cũng chẳng buồn tức nữa. Hiềm nỗi cái tức nó lại có chân để bò từ cái việc này sang cái việc kia mà hỏi Ngô rằng: "Thưa, ngài Cải thường vẫn cho ngài là người ích kỷ thì hẳn ngài đó phải có lòng vị tha"? Ngô bèn xoa đầu cái nỗi tức mà rằng: "Con ơi, với một tấm lòng vị tha, ngài Cải có nhà lầu, xe hơi, bất động sản đầu tư và nhiều thứ khác cho bản thân ngài và gia đình ngài đấy con ạ " !  
Đấy, chuyện hay đáo để chứ nhỉ, nội dung nhằm chỉ ra rằng…, mà thôi, xin nhường sự hiểu cho người đọc, có khi lại làm cho ý văn hay hơn cả cái mà nó thực có. Nhưng thiết tưởng ta chẳng nên đem những việc "xôi thịt" như thế này vào văn chương mà làm vấy bẩn nền văn học nước nhà. Vậy nên, tôi chuyển ý định sang viết về mảng "nền công nghiệp hiện nay" cho nó có tính thời sự.
Cái nền công nghiệp mà tôi định nói tới là “công nghiệp” theo nghĩa nửa đen, nửa bóng hay nói một cách dễ hiểu hơn là nghĩa “gay” chứ không phải nền công nghiệp theo nghĩa đen hoàn toàn kẻo ai đó lại có thể lầm tưởng tôi là trợ lý bộ trưởng hoặc phóng viên nội chính chăng. Vậy, “công nghiệp gay” là gì?
Đám cưới “công nghiệp” là một đám cưới mà rất nhiều khách mời của chú rể chẳng biết mặt (thậm chí tên) của cô dâu hoặc ngược lại. Tuần trăng mật đã diễn ra khoảng 4 tháng trước đám cưới hoặc lâu hơn nữa tùy theo từng đôi. Đêm tân hôn là khi cô dâu, chú rể cần ngủ bù lấy sức để ngày mai cùng gia đình kiểm, đếm, ghi chép phong bì...
Đám ma “công nghiệp” là một đám ma mà những tang chủ trước đó dù đang làm gì hay cười nói thế nào cũng sẽ phải khóc rầm rĩ mỗi khi được thông báo có đoàn khách đang chuẩn bị vào viếng. Đoàn khách này có thể mang theo vòng hoa hoặc không nhưng không thể thiếu phong bì. Những đám ma công nghiệp này đôi lúc còn được đón tiếp những vị khách còn công nghiệp hơn vì vị khách đó sau khi đã hoàn tất thủ tục vào viếng và gặp gỡ toàn những người xa lạ thì đâm ngờ ngợ và tiến tới nhận rõ ra rằng: mình đã viếng nhầm đám !
Karaoke “công nghiệp” đã qua cái thời mấy ông hát bằng tay với mấy cô cave, bây giờ là lúc mà chồng của cô nọ đi hát với vợ của anh kia và chúng sẽ hát những bài rất lâm ly đại ý nuối tiếc rằng sao Trời đã không cho chúng biết nhau sớm để chúng được hưởng một cái ái tình trọn vẹn ! Hỡi ôi, nếu Trời có thật mà lại cả tin để nuông chiều cái sự mùi mẫn của chúng thì bây giờ chúng lại chẳng đang phang vào mặt nhau lắm ru !
"Sao" "công nghiệp" là khi một cô trẻ đẹp đi lên sân khấu và rồi cái áo vốn đã hờ hững bỗng tụt phắt ra để hở hết cả… Một người phụ nữ đẹp mà lồ lộ trước công chúng hẳn phải tủi hờn ghê lắm. Ấy thế mà, người ta còn phải điều tra xem liệu cô đó có cố tình “tụt” ra hay không? Vì cái sự này, thời nay là cách nhanh nhẹn để người ta chóng được biết đến trên các mặt báo.
"Bài văn" viết đến đây thì tôi nhận thấy là một văn sĩ, người ta cần có thái độ nghiêm túc với tác phẩm của mình. Tôi thể hiện sự nghiêm túc đó bằng cách đọc lại từ đoạn đầu của bài để kiểm tra xem có sai sót gì không. Đến đây, tôi mới phát hiện rằng thì ra tôi còn chưa chọn được đề tài cho “bài văn” hôm nay và tệ hơn nữa là ngay cả cái đề tài “Công nghiệp gay” này cũng chẳng được văn cho lắm mà nó cứ “công nghiệp” thế nào ý ! Thật bí quá.
Chợt tôi choàng tỉnh mà nhớ lại cái thuở trai trẻ ngày nào, có cô xinh xinh thoáng lướt ánh mắt thì tôi đã tưởng ngay là cô nàng “cảm” mình rồi. Vậy thì cái cảm giác tự cho mình là một văn sĩ so với cái “tưởng” đó thật chẳng khác nhau. Nói nhanh cho nó vuông là “tưởng bở”.
Thôi, tôi thật lòng hối và hứa sẽ không dám nghĩ mình là văn sĩ nữa mà chỉ tập trung vào việc bán đàn Piano  cho đúng với chuyên môn. Và vì đã rõ mình không phải hay không thể là văn sĩ, tối nay tôi cũng sẽ chẳng viết “văn” nữa, mong quý độc giả đại lượng mà thông cảm cho !


Thứ Bảy, 14 tháng 8, 2010

Niềm tin.

Tôi có người chị dạy tiếng Anh, hễ có ai nói chuyện về tiếng Anh thì chị ấy say sưa nói cả ngày được. Lại có mấy anh bạn làm về ô tô, nói về ô tô là coi như "gãi đúng chỗ ngứa". Cái đó gọi là nghề nghiệp, nghề nào thì có nghiệp nấy, có đồng nghiệp nấy. Ngay như buổi tối ở hàng nước ngoài ngõ nhà tôi, cũng có sự xum họp rất sôi nổi của mấy "đồng nghiệp" già có, trẻ có của cái "nghiệp" lô, đề ! 
Cái nghề của tôi là đàn Piano nên cái nghiệp của tôi là hay nói chuyện về đàn Piano. Ấy là phần mở đề của câu chuyện ngày hôm nay, giờ xin vào đề:
Hôm kia có bác khách cũ mua đàn của tôi cách đây chừng một năm gọi điện thoại cho tôi hỏi lại địa chỉ để giới thiệu cho một người thân đến mua đàn (chả là ngày trước tôi có cửa hàng đàn ở phố chợ nay tôi trả cửa hàng về nhà làm, chuyện này tôi sẽ nói sau). Hôm qua anh này đến, nhờ tôi chọn cho một cây đàn và nói rằng bác C (bác khách cũ đó) đặc biệt tín nhiệm tôi và anh hẹn hôm sau sẽ quay lại để đặt tiền. Hôm nay đang viết đến đây thì anh này (anh tên là K) đến đặt tiền, sướng thật !
Nhớ ngày bác C mua đàn của tôi, đợt ấy tầu biển về bị chậm nên tôi phải hẹn lại bác tới vài lần, nhưng bác vẫn kiên nhẫn chờ đợi và khi hàng về thì đến mua ngay mà hầu như không xem cái đàn đó nó ra sao, giấy bảo hành bác cũng chẳng buồn lấy. Bác nói ngày nào cũng đọc website của tôi và đã tin tưởng ở tôi rồi, không cần phải xem xét gì nữa. Tôi cũng cảm nhận được niềm tin của bác dành cho mình nên thay vì sau đó có nhân viên đến lên dây đàn thì tôi lách cách đạp xe đến làm cho bác. Khi đó, tôi có cảm giác như một đứa trẻ con làm việc tốt và được người lớn khen, từ đó đứa trẻ luôn cố gắng làm việc tốt hoặc ít nhất là luôn cố gắng làm việc tốt trước mặt người đã khen nó. Bác tuy đã có tuổi và mua đàn cho cháu gọi bằng ông (tức là đáng tuổi cha chú tôi) nhưng bác gọi tôi là em. Tôi vừa thấy hơi ngường ngượng vừa thấy rất gần gũi.
Cái tín nhiệm bác dành cho tôi mạnh đến mức nó truyền sang anh K khiến anh nhất định tìm bằng được tôi mặc dù trong quá trình tìm kiếm cửa hàng cũ của tôi bên phố chợ thì anh cũng đã vào không biết bao nhiêu cửa hàng đàn khác. Cũng như bác C, anh K đến và mua ngay chứ hầu như chẳng xem xét gì. Bởi vì anh K thì tin bác C, bác C thì tin tôi. Đó là SỨC MẠNH CỦA NIỀM TIN. Ngoài bác C và anh K, thật may mắn, tôi nhận được sự gửi gắm niềm tin của không ít những người khác, những người trước đó là xa lạ với tôi và có ở mọi miền của đất nước. Tất nhiên, không phải ai cũng tin tôi như vậy, những người còn lại, họ ra sao?
Trước có một chị làm giảng viên Yoga đến hỏi mua đàn của tôi vào một buổi tối (vì đây không phải là tiểu thuyết và tôi cũng không thực sự nhớ hôm đó vào mùa gì nên tôi không cho mùa vào đây). Chị ngồi nói chuyện với tôi lâu lắm và giới thiệu rằng chị cũng đã đọc website của tôi nên mới đến đây. Với một thái độ hết sức cảnh giác và hồ nghi chị nói rằng chị "rất tin tưởng tôi". Sau cùng, chị vẫn quyết định mua một cây đàn và hỏi rằng liệu sau khi hết thời gian bảo hành thì nó có hỏng không và nếu có thì chị biết làm sao với nó? Mặc dù lúc đó chị đã quyết định mua đàn rồi nhưng tôi thấy ái ngại cho chị quá nên khuyên chị hãy về suy nghĩ thêm, chỉ khi thực sự tin tưởng vào bản thân mình hoặc tin tưởng tôi thì hãy mua. Tuy tôi không nhớ hôm đó vào mùa gì nhưng tôi nhớ nó vào thứ bảy, thứ hai chị quay lại hỏi thêm một số thứ nữa với tư tưởng đã thoải mái hơn nhiều và thứ ba thì chị quyết định mua một cách rất hân hoan. Đó là câu chuyện về một người khách ít tin tưởng tôi hơn nhưng dù sao như thế vẫn còn là tin tưởng. Thế còn những người khác nữa, họ thế nào?
Có một anh là dân buôn bán nên thông thạo lắm. Anh đọc website của tôi, đọc website người khác, đi tới các cửa hàng, gặp tất cả những người bán hàng, gặp tôi. Anh hỏi tôi mọi thứ, kiểm tra giấy tờ, vào cả website của những nhà cung cấp đàn cho tôi tại Nhật Bản. Tôi gặp anh ý ba hay năm lần, thực không nhớ rõ lắm, nhưng chắc chắn nó không dưới ba lần, lần đầu tiên và lần sau cùng cách nhau khoảng chừng một tháng. Sau đó, anh quyết định mua đàn của tôi sau khi kể ra hằng hà sa số những cửa hàng đàn ở Hà Nội, mỗi cửa hàng gắn với tên của một ông chủ cửa hàng và những trải nghiệm mà anh có được trong thời gian đó. Anh có một thái độ cầm chừng, chẳng tin ai cả và kể cả khi mua đàn của tôi, anh cũng chẳng tỏ ra tin tưởng gì tôi. Nhưng vừa rồi anh lại có nhã ý giới thiệu một người bạn đến mua đàn của tôi, thú vị thay cuộc sống này!
Ngày tôi mới mở cửa hàng, có 2 anh, chắc là bạn bè của nhau (vì phàm những người đã không tin tưởng nhau thì thậm chí về các mối quan hệ họ cũng giới thiệu một cách làng nhàng, muốn hiểu ra sao cũng được) đến gặp tôi nhờ tư vấn. Sau vài ngày họ lại đến để hỏi về một số vấn đề còn khúc mắc. Hơn tuần sau họ quay lại với một cây đèn Pin rất to, soi tỏ mọi thứ, mọi ngõ ngách. Và một tuần sau đó, họ trở lại, tôi mừng lắm, nhưng than ôi, họ lại ra đi ! Kể từ đó, tôi chẳng bao giờ gặp lại họ. "Dù đến rồi đi, tôi cũng xin tạ ơn người...", tôi thầm hát.
Còn mới đây chỉ khoảng hai tuần trước, tôi bán cây đàn cho một cô. Cô đến lần này là lần thứ hai, sau cuộc nói chuyện đầu tiên giữa hai chúng tôi cách đây hơn một tháng khi cô nhờ tôi tư vấn. Cô bảo "em nghe nói, những cây đàn có 4 cột  gỗ ở đằng sau thì sản xuất ở Trung Quốc, còn những cây đàn có 6 cột mới sản xuất tại Nhật". Quả thực, mặc dù là một KTV Piano nhưng tôi chưa bao giờ được đào tạo về công thức: "số cột đàn = nước sản xuất". Chột dạ, tôi nhìn lại toàn bộ số đàn mình đang có, trớ chêu thay, theo công thức đó nó toàn là "đàn Trung Quốc". Thế là ngoài việc chứng minh nguồn gốc đàn bằng tờ C/O (Certificate of Origin), tôi còn phải cam kết rằng nếu đây là đàn Trung Quốc thì tôi sẽ mua lại nó bất cứ lúc nào và chịu bồi thường thêm bằng giá trị mà tôi đã bán. Đến nay, chưa thấy cô bắt bồi thường !
Có người thì sau khi tiếp họ, tôi có lời khuyên chân thành là họ đừng nên mua gì cả. Vì họ nghi ngờ tất cả mọi thứ: họ nghi ngờ tôi, nghi ngờ người Nhật bán hàng cho tôi, nghi ngờ giấy tờ giả mạo, nghi ngờ đàn bị mông má lại v.v... Cũng chẳng thể trách họ, đó là một hệ quả xấu mà xã hội đã tạo ra. Buồn thay !
Và lý do lớn nhất khiến tôi trả cửa hàng ở phố chợ để về làm tại nhà riêng của mình là để tránh những ánh mắt thăm dò của các vị khách với nỗi hồ nghi to lớn khi đi "chợ" mua hàng, những sự trả giá cò kè bớt một thêm hai, những câu hỏi "chợ búa" kiểu "con hàng này, con hàng nọ"... Thái độ của họ nhiều khi làm tôi thấy chạnh lòng (hay nói hơi phụ nữ một tí là thấy tủi thân).Về nhà mình, tôi ít khách hơn, nhưng đa phần những vị khách mà tôi tiếp không nhìn tôi với ánh mắt ngờ vực. Tôi thấy hạnh phúc vì điều này.
Có một đặc điểm chung rất đáng trọng của hầu hết những người đi tìm mua đàn nằm ở chính việc họ đang làm. Như thế, họ là những bậc ông bà, cha mẹ biết quan tâm tới đời sống tinh thần của con cháu. Nhiều người có tiền để mua được cây đàn, nhưng không nhiều người hiểu được giá trị của cây đàn đem lại cho con cháu của mình. Như vậy, họ là những người có trình độ, chỉ có điều một phần trong số đó đã bị xã hội thời mở cửa tước đi mất phần lớn niềm tin.
Mong thay mỗi người chung một tay xây dựng lại những giá trị đã mất, đừng để đến khi nó "tuyệt chủng" !


Thứ Hai, 5 tháng 7, 2010

Sao trên trời đi vắng!


Những ngày nghỉ ở bãi biển Nhật Lệ, Quảng Bình, về đêm sao sáng lấp lánh đầy trời. Lại nhớ ngày xưa, những đêm hè trên sân thượng, trời Hà Nội cũng nhiều sao như thế, lũ trẻ nằm ngửa mặt và chỉ cho nhau đâu là chòm sao hình con gấu, hình cái gầu...
Bây giờ, trời đêm Hà Nội chỉ lác đác vài ngôi sao cô đơn. Tưởng chúng biến đâu mất, thì ra chúng vẫn đó, những thứ xa xỉ ở chốn phồn hoa đã che mờ mắt người mà thôi!

Thứ Năm, 17 tháng 6, 2010

World Cup 2010

Năm 1930 là kỳ World Cup đầu tiên mở ra một ngày hội sôi động toàn cầu cứ 4 năm lại diễn ra một lần (gián đoạn năm 1942, 1946 do chiến tranh thế giới lần thứ 2). Ngày hội này là ngày hội của các tín đồ Túc cầu giáo và là một trong những lý do chính đáng để các ông chồng có thể ra khỏi nhà vào lúc nửa đêm và các bà vợ dù có khó chịu đến mấy cũng đành phải “ngậm bồ hòn làm ngọt” mà chặc lưỡi:  thôi thì 4 năm mới có một lần.
Năm 1974 là kỳ World Cup đầu tiên của đời tôi. Năm đó tôi là thằng nhóc 3 tuổi, biết gì đâu mà bóng với bánh. Năm 1978 tuy vẫn là thằng nhóc nhưng tình cờ tôi có xem một, hai trận gì đó và hình ảnh danh thủ người Argentina: Mario Kempes với mái tóc dài tung bay trên sân được ghi vào trong ký ức tôi cho đến tận bây giờ. Hè năm 1982 tôi được bố mẹ gửi xuống Hải Phòng cho anh chị là giáo viên kèm cặp và vào một ngày đẹp trời tôi đọc được cái tiêu đề rất kêu trên tờ báo thể thao như sau : “Oleg Blokhin, cơn lốc đường biên của đội Liên Xô”. Chính cái tiêu đề và bài viết này đã khiến tôi thích bóng đá. Sau đó tôi thường đón chờ những bài báo mới để được xem các thông tin về bóng đá luôn rất hấp dẫn dưới ngòi bút của mấy ngài phóng viên thể thao. Tuy nhiên, ngày đó chủ yếu tôi chỉ thích xem các bài bình luận chứ chưa hẳn đã thích bóng đá. Năm 1986, World Cup được tổ chức tại Mexico và đâu như còn gọi là Mondial 13 hay 14 gì đó. Trận chung kết có câu bình luận rất sướng tai trên TV như sau: “Hôm nay, trên sân vận động Azteca tưng bừng cờ hoa và mầu sắc, hơn 100.000 cổ động viên trên khắp thế giới đổ về đây để dự ngày hội của hành tinh…”. Ôi, nghe mà thấy trong lòng náo nức. Hôm đó tôi xem cùng với bố, anh Thành và anh Hải (anh rể). Tôi thích đội Đức nhưng cuối cùng Argentina đã thắng với tỷ số 3-2, trận đấu thật kịch tính. Tôi cũng không quên trận Brazil và Pháp mà tôi xem trên nhà chị gái ở phố Mai Hắc Đế với thằng Tuấn (bạn thân hồi nhỏ). Hôm đó chúng tôi cùng mẹ xuống trông nhà giúp chị và một năm sau mẹ đã ra đi khi tôi còn chưa kịp hiểu mình đã mất gì! Năm 1990 chắc nhiều người còn chưa quên bài ca bất hủ : Mùa hè nước Ý : “Ô xe rô xá rá ố na ken xồ. A kem mi a lé ré, gô lè ré chố…”. Mấy câu bồi đó, lũ choai chúng tôi vẫn thường gào lên phấn khích trước giờ bóng lăn. Năm 1994 tôi ngạc nhiên vì World Cup tổ chức tại Mỹ mà cái tụi đó (tụi Mỹ) lại chẳng biết đếch gì về bóng đá. Năm 1998, những chú gà trống Goloa Pháp cất cao tiếng gáy khi lần đầu tiên được nâng cao chiếc cúp vô địch thế giới và cùng năm này vợ chồng tôi được đón nhận cậu con trai đầu lòng. Năm sau, chúng tôi được thêm cô con gái rượu và năm kế tiếp, người mẹ già của tôi ra đi vào một buổi đêm mùa hạ sau khi nhìn khắp các con với ánh mắt da diết. Năm 2002 là lần đầu tiên World Cup tổ chức tại châu Á với sự xuất thần của Hàn Quốc (đội đứng thứ 4 sau Thổ Nhĩ Kỳ, Đức và Brazil). Một năm sau bố từ biệt chúng tôi để về cùng 2 mẹ trong một buổi trưa hè mà lần đầu tiên tôi ôm hôn bố với một cảm xúc mất mát khó tả. Năm 2006, trận chung kết giữa Pháp và Ý cũng là trận đấu cuối cùng trong sự nghiệp cầu thủ của người hùng sân cỏ Zinedine Zidane nhưng nó lại là một kỷ niệm đáng quên khi anh bức xúc húc đầu vào Materazi và phải nhận thẻ đỏ rời sân. 
Còn hôm nay, khi Argentina vừa tưng bừng rót 4 bàn thắng vào lưới của Hàn Quốc thì đây đã là những thời khắc của lượt trận thứ hai World Cup 2010. Những ngày hè nóng nực một cách kỳ lạ và từ một thằng nhóc của ngày nào nay tôi đã là gã trung niên 40 tuổi. Một đời người – Bao nhiêu World Cup? Thời gian sao quá nhanh? Câu hát: "Nếu có ước muốn trong cuộc đời này, hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại" nhắc chúng ta biết quý trọng thời gian và khi thời gian đã trôi qua thì dù có ước muốn, thời gian sẽ không trở lại. Giờ phút này, hôm nay đây chính là khoảnh khắc quý nhất của chúng ta, xin hãy tận hưởng.

Thứ Ba, 27 tháng 4, 2010

Đêm qua mơ được gặp Bố!


Trong giấc mơ, bố nằm thảnh thơi như ngày tôi nhỏ mỗi khi bố nghỉ ngơi. Tôi nắm tay bố yêu thương, bố siết tay tôi tin cậy. Giấc mơ chỉ có thế và tôi sung sướng. Nhớ ngày bố đi xa, tôi hôn lên má bố khi bố đã yên tĩnh. Lạ, những cái ôm hôn nồng ấm, những cái siết tay chân thành, sao ít có hay chỉ có khi người ta đã xa nhau và trong những giấc mơ? Rào cản vô hình nào? Sao không xóa bỏ nó trước khi quá muộn. Nào, xin hãy chìa tay ra, hãy lại gần nhau...

Thứ Năm, 15 tháng 4, 2010

Bài học từ cờ tướng

Ngày chưa có vợ chẳng mấy khi chơi cờ, vì chơi cờ thì mất thời gian mà thuở ấy có ối thứ hay ho hơn để mà chơi. Bây giờ có vợ thì thời gian để chơi không nhiều, đặc biệt là khi đã có vợ mà còn muốn chơi "ối thứ hay ho" như nói ở trên thì vợ sẽ cho "ối thứ hay ho khác" nên buổi tối tôi thường ngồi nhà lên mạng chơi cờ cho nó lành. Được cái lên đấy chơi cũng khá hay: Tây, Tầu, Âu, Á, Mỹ, Việt... đủ cả. Thường thì chẳng có gì đáng nói nhưng đôi khi trong những ván cờ ta rút ra được những bài học khá thú vị. Ví dụ, hôm qua có 2 ván như sau:
- Ván thứ nhất: Theo quy định mỗi người được 25 phút để vừa suy nghĩ vừa chơi (như kiểu 30 giây để vừa hỏi vừa trả lời). Tôi gặp một tay ngang ngửa, suốt ván cờ cả hai bên chơi đều rất chặt chẽ, công thủ nghiêm mật, không chút sơ hở. Rốt cuộc tôi chơi hay nhưng vẫn thua vì bị hết thời gian trước hắn. Kinh nghiệm rút ra:  CHÚNG TA KHÔNG CÓ QUÁ NHIỀU THỜI GIAN NÊN PHẢI BIẾT TẬN DỤNG.
- Ván thứ hai: rút kinh nghiệm từ ván trước tôi xua quân triển khai đội hình 2 - 5 - 3 ào ạt tấn công và tấn công rất hưng phấn khiến địch phải co cụm để phòng ngự từ nhiều mặt trận. Trong tình thế đó, tôi nhớ tới cụ Giáp ngày nào và chỉ đạo tướng sĩ: Thần tốc, thần tốc hơn nữa; Táo bạo, táo bạo hơn nữa. Tuy nhiên, trong thế tấn công ào ạt với khí thế hưng phấn ngùn ngụt đó, tôi đã không đủ tỉnh táo và bình tĩnh cần thiết như một chỉ huy thực thụ nên đã để mất 2 viên tướng tương đối chủ lực (đại để như là sư đoàn trưởng của 2 sư đoàn). Tôi rất thất vọng và có ý muốn buông xuôi trong thế trận đang thắng thành thua lại bị mất gần hết chủ lực đó . Tuy nhiên, đang lúc bế tắc thì chợt xuất hiện một cơ hội, đồng thời với tục ngữ "cái khó ló cái khôn" và một chút may mắn, tôi đã bình tĩnh tận dụng tốt cơ hội đó để lật ngược tình thế và chuyển bại thành thắng. Ở ván này tôi đã rút ra được tận hai bài học: HƯNG PHẤN QUÁ SẼ MẤT BÌNH TĨNH - TẤN CÔNG MẠNH SẼ LỘ SƠ HỞ mặt khác NGAY KHI TA TUYỆT VỌNG NHẤT THÌ VẪN CÓ THỂ CÓ MỘT CƠ HỘI ĐỂ ĐẢO NGƯỢC TÌNH THẾ NÊN ĐỪNG BAO GIỜ HẾT HY VỌNG.

Chủ Nhật, 14 tháng 3, 2010

Bạn có là người hạnh phúc?


3 hôm trước, con gái tôi bỗng nổi cái hạch ở cổ. Bác sĩ chỉ định uống thuốc kháng viêm, nếu sau 5 hôm không đỡ thì sẽ phải làm xét nghiệm để xem có phải lao hạch không. Kể từ nay tới khi có kết quả thực sự, tôi sẽ sống trong phấp phỏm.
Thằng nhóc con anh bạn tôi vừa ngã gãy tay, nếu bó bột sau 4 tuần mà nó không thẳng thì sẽ phải "đục" và "bó" lại, nghe mà chết khiếp. Như vậy, trong 4 tuần này, anh bạn tôi sẽ không thực sự sống mà là sống trong sự phấp phỏm... 
Sau đó, nếu kết quả là OK, chúng tôi sẽ thở phào hạnh phúc. Ngược lại thì...
Trường hợp này, hạnh phúc đơn giản là khi con bạn lành lặn và khỏe mạnh. Con bạn hiện đang khỏe chứ? Nếu có thì chúc mừng bạn nhé, bạn là người hạnh phúc.
Vợ tôi mỗi khi lên thăm cô bạn thân về thì đều kể những câu chuyện rất cám cảnh cho cuộc sống vất vả của 2 vợ chồng cô kia. Mặt khác thì vợ tôi thấy hạnh phúc vì mình đã không phải ở trong hoàn cảnh đó. Nhưng cũng phải nói cho đúng là ngoài những lúc đi thăm cô kia về thì không phải lúc nào vợ tôi cũng thấy được mình là người hạnh phúc. Thế nên tôi thầm mong vợ lên chơi cô bạn thường xuyên hơn.
Trường hợp này hạnh phúc là khi ta thấy mình không phải khổ như người khác và khi ta đừng quên mình là người hạnh phúc.
Có hôm, tôi bị cái gì bay vào mắt, khó chịu vô cùng, mãi mà nó chẳng ra cho, tôi chẳng thể làm được gì. Hạnh phúc là khi cái của nợ đó ra khỏi mắt tôi, thế thôi.
Về quê ngoại tôi, một miền quan họ, có những người họ hàng của tôi, nhiều lứa tuổi và hoàn cảnh sống khác nhau nhưng đa số họ đều thật thà, vui vẻ và hiếu khách. Tôi thích họ và tôi cảm giác họ là những người hạnh phúc và nói hơi thừa rằng họ cũng nghèo chứ chẳng giàu có gì.
Ở Hà Nội, tôi quan hệ với nhiều người và cũng có một số người khá giả. Những người khá giả đó thì ngoài lúc xơi bia rượu thấy họ hưng phấn thực sự, còn thì có người kêu "chán nhỉ", những kẻ khác thì để thời gian trôi đi. Tôi cảm thấy họ không phải là những người hạnh phúc.
Nếu chúng ta không có ước mơ, hy vọng thì cuộc sống sẽ trở nên vô vị nhưng chính những ước mơ, hy vọng đó không khéo sẽ làm cho chúng ta chẳng bao giờ cảm thấy hạnh phúc được dài lâu. Đấy gọi là "mâu thuẫn". Sẽ chẳng thể hạnh phúc khi ta mâu thuẫn, mà có vẻ chúng ta luôn mâu thuẫn!
Tôi thấy, hạnh phúc là khi ta và người thân mạnh khỏe, đủ ăn, đủ mặc, sinh hoạt ở mức độ trung bình, không mâu thuẫn và biết chấp nhận hiện tại, hạn chế ham muốn và biết vừa đủ. Để không mâu thuẫn, tốt nhất chúng ta đừng nghĩ nhiều, hãy cố sống cho tốt. 
Nhưng mà như thế, chúng ta lại sẽ trở thành kẻ cầu toàn, không biết ước mơ, không biết vươn lên... Và để giải thích hay chứng minh thì chúng ta lại "mâu thuẫn". Và để không mâu thuẫn nữa, chúng ta dừng câu chuyện tại đây nhé. Chúc các bạn hạnh phúc.

Thứ Năm, 25 tháng 2, 2010

Happy New Year

"Happy New Year" của ABBA đã đi vào lòng người như một ca khúc bất hủ mỗi mùa xuân tới. Không biết các bạn thì sao nhưng trước đây tôi chỉ nghe giai điệu đã thấy hay rồi, vả lại tiếng Anh của tôi cũng chưa đủ tốt để nghe hiểu tức thì. Hôm nay, đọc ca từ thấy hay quá. Nội dung bài hát không vui như nhiều người vẫn nghĩ, đại để nó nói về bối cảnh của một đôi tình nhân hoặc một đôi bạn khi kết thúc bữa tiệc giao thừa: sâm panh hết, pháo hoa hết, họ cảm thấy buồn chán và mất mát; Họ chúc mừng năm mới và mong cho nhân loại sẽ trở nên bè bạn; Họ chúc mọi người có đủ hy vọng và nghị lực, nếu không tất cả sẽ gục ngã và sẽ chết! Họ thấy con người thật ngớ ngẩn khi nghĩ rằng mọi thứ đã ổn, cứ ăn uống, cứ lớn lên để rồi khi chết đi có mang theo được gì. Khi cuộc vui qua đi (bữa tiệc tàn), chỉ còn lại xác hoa, mười năm đã trôi qua và nào ai biết được mười năm nữa sẽ ra sao?...
Cuộc đời chúng ta không có nhiều mốc "10 năm". Năm mới, thập kỷ mới (2010), Các bạn và tôi hãy cùng họ (ABBA) chúc cho nhân loại trở thành bè bạn, chúc cho mọi người có đủ hy vọng và nghị lực sống. . Bài ca buồn nhưng tôi tin rằng nó sẽ giúp chúng ta sống tốt hơn và trân trọng từng ngày của cuộc sống đáng yêu này.

Thứ Tư, 10 tháng 2, 2010

Câu chuyện về bảo hành.

Ngày trước tôi có mua một máy tính của công ty Thuận Quốc (lúc đó ở Thái Hà nay không biết sống còn thế nào hay đã chuyển đi đâu). Giấy bảo hành 3 năm nhưng sau vài tháng thì máy hỏng (cũng là lẽ thường không vấn đề gì). Tôi mang máy và giấy tờ đến bảo hành thì phải mất một thời gian khá lâu, đi lại nhiều lần, nhận nhiều lời hứa và có cả cãi cọ nhau nữa (vì hồi ấy trẻ trai nên hăng máu + quá bực mình), cuối cùng họ phán hỏng Main và đổi 01 cái main khác (main cũ). Tôi bực mình lắm nhưng chẳng biết làm thế nào. Sau này, dùng đến máy tính xách tay (laptop) cũng có vài lần như vậy nhưng ở những chỗ khác nhau, thấy buồn vì mất niềm tin. Những lần sau đó thì tôi mua máy tính của Trần Anh, được bảo hành đúng trách nhiệm, rất hài lòng (xin lưu ý các bạn tôi họ Vũ không phải họ Trần nên không dính dáng gì tới Trần Anh cả)
Cách đây khoảng 1 năm tôi lại sắm một bộ máy tính mới để phục vụ công việc. Như thường lệ, trước khi quyết định mua thì tôi tham khảo ở một số nơi. Một bộ máy vi tính trị giá khoảng 7 triệu đồng mà có nơi bán rẻ hơn Trần Anh đến bạc triệu. Có một số linh kiện họ còn bảo hành dài hạn hơn cả Trần Anh. Sau khi đắn đo mất khoảng 30 phút thì tôi quyết định chấp nhận đắt và mua của Trần Anh. Bộ máy đó đến nay cũng đã bị bảo hành một lần và tôi thấy hài lòng với quyết định của mình (đến đây thì tôi cũng nghi ngờ không biết mình có dây dưa gì với Trần Anh không vì vợ tôi họ Trần).
Có lần một chị khách hàng nói với tôi về chỗ nào đó bán đàn bảo hành những 10 năm (có ý so sánh là tôi bảo hành ít). Tôi tá hỏa về thông tin này. Sau đó ít lâu, khi có thời gian để định đến chơi chỗ vị bán đàn đó xem thực hư thế nào thì được biết vị đó đã đóng tiệm. Không biết những vị khách đã được bảo hành ở đó giờ sẽ ra sao, tôi tự hỏi !
Thế thì bài học để ta rút ra trong việc bảo hành là ở chỗ bảo hành như thế nào chứ không chỉ bảo hành bao nhiêu lâu. Các thương hiệu lớn như Nokia, Samsung, LG, Panasonic, Siemen thường bảo hành sản phẩm của họ trong 1 năm. Nhưng rõ ràng giá trị sử dụng thực tế là nhiều năm. Bạn biết đó, nếu có một anh bán điện thoại nói rằng sẽ bảo hành sản phẩm cho bạn trong 10 năm. Không biết bạn sẽ nghĩ gì và liệu chúng ta có thể gặp lại anh bạn này tại cửa hàng đó sau 1 năm không nhỉ ! Tôi đã từng gặp trường hợp tương tự khi đi mua máy bơm nước. Quý ông bán hàng đạo mạo chìa tờ Phiếu bảo hành có để trống phần "năm bảo hành" và hỏi tôi một câu xanh rờn rằng: “CHÚ THÍCH BẢO HÀNH BAO NHIÊU NĂM ĐỂ ANH ĐIỀN VÀO” !!! Bạn sẽ làm gì khi ở trong trường hợp của tôi?

Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2010

Phạt con


Anh biết không, cái hôm anh nghe tôi mà phạt con anh úp mặt vào tường. Tuyên bố là phạt 30 phút, mới chỉ 10 phút anh đã mềm lòng mà tha cho nó. Tôi hiểu anh thương nó lắm, anh không chịu được đau !
Hôm nay tôi phạt con tôi, quỳ úp mặt vào tường. Tôi định phạt nó 30 phút, nhưng cứ mỗi phút trôi qua thì lòng tôi như lửa đốt vậy. Tôi cũng thương nó lắm, Cha mẹ mà. Nhưng tôi cố chịu.
Tôi cố chịu đựng từng phút, đến những dòng chữ này thì được 19 phút rồi. Không biết tôi với nó ai là người đau hơn, nên tôi phải ngồi mà viết để thời gian trôi qua mau...
Bây giờ thì tôi đã chịu đau được nhiều hơn anh rồi đấy anh ạ, chúng ta phải cố thôi anh, vì chúng nó cả thôi mà. Ngày xưa sao mình không hiểu nỗi đau của Cha Mẹ mình anh nhỉ?